NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 12/2017
MẦM 2
Thơ - Đồng Dao - Ca Dao
Bài thơ:
THĂM NHÀ BÀ
Đến thăm bà
Bà đi vắng
Có đàn gà
Chơi ngoài nắng
Cháu đứng ngắm
Đàn gà con
Rồi gọi luôn
Bập, bập, bập
Chúng lật đật
Chạy thật nhanh
Xúm vòng quanh
Kêu: “ Chiếp,chiếp”
Gà mãi miết
Nhặt thóc vàng
Cháu nhẹ nhàng
Lùa vào mát.
CÁI LƯỠI
Tôi là cái lưỡi
Giúp bạn hàng ngày
Nếm vị thức ăn
Nào chua nào ngọt
Những gì nóng quá
Bạn chớ vội ăn
Hãy chờ một tý
Không thì đau tôi.
ĐÔI MẮT CỦA EM
Đôi mắt xinh xinh
Đôi mắt tròn tròn
Giúp em nhìn thấy
Mọi vật xung quanh.
Em yêu em quý
Đôi mắt xinh xinh
Giữ cho đôi mắt.
Ngày càng sáng hơn
Đồng dao:
NU NA NU NỐNG
Nu na nu nống
Cái cống nằm trong
Con ong nằm ngoài
Củ khoai chấm mật
Phật ngồi phật khóc
Con cóc nhảy ra
Con gà tú hụ
Nhà mụ thổi xôi
Nhà tôi nấu chè
Tay xoè chân rụt
Bài Hát:
TAY THƠM TAY NGOAN
Một tay xòe ra
Thành một bông hoa
Hai tay xoè ra
Thành hai bông hoa
Mẹ khen đẹp qúa
Hai bàn tay thơm
Mẹ khen đẹp quá
Hai bàn tay xinh
ĐI HỌC VỀ
Đi học về là đi học về
Em vào nhà em chào cha mẹ
Cha em khen rằng con rất ngoan
Mẹ âu yếm hôn đôi má em.
VÌ SAO CON MÈO RỬA MẶT
Mèo con ra vại nước
Bàn chân nó vuốt vuốt
Xoa mấy sợi râu cước
Rồi vào bên bếp tro
Vì sao con mèo rửa mặt?
Vì sợ đau mắt
Không ai dám đến gần mèo !
Nghe kể chuyện:
VÌ SAO BÉ HUY NÍN KHÓC
Ngày đầu tiên đến lớp mẫu giáo. Bé Huy thấy mọi thứ đều lạ lẫm. Bé Huy tủi thân quá khóc òa lên.
Cô giáo càng dỗ dành, an ủi, Bé Huy càng khóc to hơn. Các bạn xúm quanh bé Huy, một bạn trai đưa đồ chơi cho Huy, Bé Huylắc đầu. Một bạn gái chìa cho Bé Huy chiếc kẹo màu xanh, Bé Huy vẫn lắc đầu. Bé Huy tiếp tục khóc thổn thức.
Bỗng một cô bé có chiếc nơ đỏ trên bím tóc nói:
– Hồi trước, mới đi học, tớ khóc liền ba ngày rồi mới nín cơ.
Một bạn khác cũng nhớ ra:
– Tớ còn khóc bốn ngày ấy chứ!
Các bạn khác cũng nói: “Tớ khóc tất cả năm ngày!”, “Tớ khóc sáu ngày!” …Và có một bạn khóc tới 30 ngày!
Bé Huy ngạc nhiên đến nỗi quên cả khóc. Sao lại có bạn khóc liền 30 ngày nhỉ? Bé Huy chỉ mới khóc có một lúc mà thấy mỏi mồm lắm rồi.
Cô bé cài nơ đỏ lại nói:
– Tớ khóc nhiều quá làm cho mẹ tớ nóng ruột, thế là mẹ bị vấp ngã, chảy máu cả ngón chân đấy! Từ hôm đó, tớ không bao giờ khóc nữa.
Thật là tình cờ, mẹ các bạn khác ai cũng bị vấp. Thế là không còn ai dám khóc nữa. Vì chẳng ai muốn mẹ mình vấp ngã phải không nào?
Lúc này, Bé Huy chợt nín bặt. Bé Huy không muốn thấy mẹ bị vấp ngã. Mẹ Bé Huy quét sơn cho những tòa nhà mới, nếu mẹ bị vấp ngã từ trên cao xuống thì nguy hiểm lắm.
Buổi chiều, mẹ đến đón, Bé Huy ôm lấy cổ mẹ thủ thỉ:
– Mẹ ơi! Hôm nay, con không khóc đâu. Con mà khóc thì mẹ sẽ nóng ruột và vấp ngã phải không mẹ?
Mẹ âu yếm hôm lên má , Bé Huy:
– Cảm ơn con trai của mẹ. Con ngoan thì mẹ sẽ rất vui, mẹ không vấp ngã đâu.
Bây giờ thì Bé Huy đã hiểu vì sao trẻ con đi mẫu giáo ai cũng ngoan ngoãn. Vì ai cũng rất yêu mẹ của mình.
NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 12/2017
MẦM 3
Thơ - Đồng Dao - Ca Dao
Bài thơ:
CÔ VÀ MẸ
Buổi sáng con chào mẹ
Chạy đến ôm cổ cô
Buổi chiều con chào cô
Rồi sà vào lòng mẹ
Mặt trời mọc rồi lặn
Trên đôi chân lon ton
Hai chân trời của con
Là mẹ và cô giáo
Đồng dao:
CON CHIM HAY HÓT
Con chim hay hót
Nó hót cành đa
Nó sa cành trúc
Nó rúc cành tre
Nó hát le te
Nó hát la ta
Nó bay vô nhà
Nó ra ruộng lúa
Nó múa nó chơi
Chim ơi, chim ơi!
CON CÔNG HAY MÚA
Con công hay múa
Nó múa làm sao
Nó rụt cổ vào
Nó xòe cánh ra
Nó đỗ cành đa
Nó kêu vít vít
Nó đỗ cành mít
Nó kêu vịt chè,
Nó đỗ cành tre
Nó kêu bè muống,
Nó đỗ dưới ruộng
Nó kêu tầm vông,
Con công hay múa…
Bài Hát:
MÚA CHO MẸ XEM
Hai bàn tay của em đây em múa cho mẹ xem.
Hai bàn tay của em như hai con bướm xinh xinh.
Khi em giơ tay lên là bướm xinh bay múa.
Khi em đưa tay xuống là con bướm đậu trên cành hồng.
LÀM CHÚ BỘ ĐỘI
Em thích làm chú bộ đội.
Bước một hai chân bước một hai.
Em thích làm chú bộ đội,
Bước một hai vác súng trên vai.
Một hai! Một hai! Một hai! Một hai!
Nghe Kể Chuyện:
BA CHÚ HEO CON
Lợn mẹ sinh được ba chú Lợn con rất đáng yêu. Bốn mẹ con cùng chung sống vô cùng vui vẻ và hạnh phúc.
Nhưng một hôm, Lợn mẹ nói với ba chú Lợn con: “Các con của mẹ đều lớn rồi, đã đến lúc nên tự xây cho mình một căn nhà và ra ở riêng đi thôi.” Vậy là ba chú Lợn con cùng chào tạm biệt mẹ để ra ở riêng.
Trong ba anh em Lợn con, anh cả là người lười biếng nhất, lúc nào cũng chỉ muốn mau chóng xây xong nhà để có thể lăn ra ngủ một giấc ngon lành mà thôi. Thế nên anh cả kéo về một xe đầy cỏ khô, chẳng mấy chốc đã dựng xong một túp lều bằng cỏ.
Anh thứ hai lại là một chú lợn rất tham ăn, chú chỉ muốn xây nhà thật nhanh để ngày nào cũng được nấu những món ăn ngon cho mình. Thế là, anh hai vào rừng và chặt vài cây gỗ đem về, chỉ mất ba ngày đã dựng xong một ngôi nhà bằng gỗ.
Khác với hai anh của mình, Lợn út vừa thông minh vừa nhanh nhẹn, lại khéo léo, chú muốn xây một ngôi nhà thật kiên cố và đẹp đẽ. Chú đã đến một nơi rất xa để kéo gạch về xây nhà, từng xe từng xe một, phải mất một tháng, chú mới xây xong ngôi nhà của riêng mình và đó là một căn nhà gạch đỏ tươi rất vững chắc.
Một hôm, một con Sói xám đang đói ngấu nghiến tìm đến trước túp lều cỏ của Lợn anh cả. Sói xám hít một hơi thật sâu và thổi “phù…” một cái, túp lều bằng cỏ đã bay đi đằng nào. Lợn anh cả sợ quá, vội vàng chạy đến trốn ở nhà Lợn anh hai.
Sói xám lại đuổi theo tới trước ngôi nhà làm bằng gỗ của Lợn anh hai, nó lấy đà và dùng đầu xô một cái thật mạnh vào căn nhà gỗ, thế là căn nhà bị đổ nghiêng sang một bên. Hai chú Lợn sợ quá, liền chạy đến trốn ở nhà Lợn út.
Sói xám lại đuổi tới nhà của Lợn út, nó cũng hít một hơi thật sâu và thổi thật mạnh, nhưng căn nhà vẫn đứng yên. Nó lại dùng đầu húc mạnh vào tường nhưng căn nhà vẫn không hề suy chuyển, ngược lại đầu Sói xám còn bị sưng lên đau đớn. Sói xám nhìn thấy trên nóc nhà có một cái ống khói, nó bèn nảy ra ý định vào nhà bằng đường ống khói. Nhưng ba chú Lợn con đã chuẩn bị trước rồi, các chú đã đun một nồi nước sôi dưới chân ống khói, đợi Sói xám tự chui xuống.
Kết quả là Sói xám rơi trúng vào nồi nước sôi và bị chết bỏng.
NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 12/2017
MẦM 4
Thơ - Đồng Dao - Ca Dao
Bài thơ:
ĐÈN GIAO THÔNG
Đèn xanh, đèn đỏ, đèn vàng
Ba đèn tín hiệu an toàn giao thông
Đi đường bé nhớ nghe không!
Đèn xanh tín hiệu đã thông đường rồi
Đèn vàng chậm lại dừng thôi
Đèn đỏ dừng lại, kẻo rồi tông nhau
Bé ngoan, bé giỏi thuộc làu
Xanh đi, đèn đỏ dừng mau đúng rồi
GIỜ CHƠI
Giờ chơi hết rồi
Nào các bạn ơi
Ta cùng cất dọn
Đồ dùng dồ chơi
Vào nơi qui định.
Đồng dao:
ĐI CẦU ĐI QUÁN
Đi cầu đi quán
Đi bán lợn con
Đi mua cái xoong
Đem về đun nấu
Mua quả dưa hấu
Về biếu ông bà
Mua một đàn gà
Về cho ăn thóc
Mua lược chải tóc
Mua cặp cài đầu
Đi mau về mau
Kẻo trời sắp tối
Bài Hát:
EM TẬP LÁI Ô TÔ
Bí bo, bí bo em tập lái ô tô
Bí bo, bí bo sau này em lớn
Em lái xe đón cô.
Nghe Kể Chuyện:
KIẾN CON ĐI Ô TÔ
Kiến con leo lên xe buýt. Kiến muốn vào rừng xanh thăm bà ngọai. Trên xe đã có dê con.Chó con, khỉ con, lợn con ngồi. Có bạn trong bọn họ vào rừng hái nấm, có bạn vào rừng chơi trốn tìm, có bạn đến dạo chơi bên hồ ở trong rừng.
“Bim Bim” xe chạy rồi. Tất cả cùng tiếng hát, rộn ràng biết bao
“Bim Bim” xe dừng ở bến đón khách, một bác gấu lên xe. Bác đến rừng xanh để thăm cháu . “Ngồi vào đâu bây giờ?” chỗ ngồi đã chật kín…
Dê con bảo “Bác gấu ơi! đến ngồi chỗ của cháu đi bác!”
Chó Con bảo “Bác Gấu ơi! đến ngồi chỗ của cháu đi bác!”
Mọi người cùng bảo “Bác Gấu ơi! đến ngồi chỗ của cháu đi bác!”
Bác gấu nói “Cám ơn các bạn, cám ơn các bạn nhỏ tốt bụng”, “ Bác ngồi chỗ của các cháu, các cháu lại phải đứng”.
Lúc đó Kiến mới leo đến bên bác gấu, cố nhoi lên và cất giọng nói “Không, không, mời bác lại ngồi chỗ của cháu”.
Bác gấu hỏi lại “Thế cháu ngồi vào đâu?”
Kiến con lấp láy ánh mắt một cách hóm hỉnh. Bác gấu ngồi vào chỗ của kiến con
“Ồ!Kiến con đi đâu rồi nhỉ?”
“Bác gấu ơi! Cháu ở đây!”. Bên tai bác gấu vang lên tiếng của Kiến. Ủa, té ra Kiến con đã leo lên vai bác gấu ngồi chễm chệ trên đó.
Trên đường đi, kiến con hát cho bác gấu nghe nhiều bài hát, những bài hát du dương quá, hay quá khiến bác gấu lim dim đôi mắt, ngoẹo đầu lắng nghe.
ENGLISH PLAN HOA MAI SCHOOL DECEMBER 2017
幼稚园汉语课程
(一)看图识字
瓜,花,果,沙
米,豆,天,地。
(二)会话
梳头,刷牙,穿衣服,穿鞋子
慢慢走,快快走
(三) 认识一些水果
苹果,草莓,香蕉,榴莲。
(四) 数号数
11,12,13……………………19,20。
(五) 唱歌
好宝宝
幼稚园汉语课程
(一) 看图识字
小朋友,手牵手,
花园里,慢慢走,
小白兔,爬泥土,
小猴子,吃果子。
(二) 会话 我会唱歌,(跳舞,游水,说汉语)
(三) 会话
你爱吃什么水果?
你看见什么?
你怕什么动物?
你要去哪里?
(四)写字
NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 11/2017
MẦM 4
Thơ :
Cô và mẹ
Buổi sáng bé chào mẹ
Chạy đến ôm cổ cô
Buổi chiều bé chào cô
Rồi sà vào lòng mẹ
Mặt trời mọc rồi lặn
Trên đôi chân lon ton
Hai chân trời của con
Là mẹ và cô giáo.
Giờ ngủ
Vào giường đi ngủ
Không nghịch đồ chơi
Không gọi bạn ơi
Không cười khúc khích
Không ai tinh nghịch
Giơ chân giơ tay
Phải nằm cho ngay
Mắt thì mhắm lại.
Bài Hát:
Cá vàng bơi
Hai vây xinh xinh
Cá vàng bơi trong bể nước
Ngoi lên lặn xuống
Cá vàng múa tung tăng.
Hai vây xinh xinh
Sao mà bơi nhanh thế
Cá vàng thấy bọ gậy
Nên đuổi theo rất nhanh
Cá vàng bắt bọ gậy
Cho nước thêm sạch trong
Đồng Dao:
Con chim hay hót
Con chim hay hót
Nó hót cành đa
Nó ra cành trúc
Nó rúc cành tre
Nó hót le te
Nó hót la ta
Nó bay vô nhà
Nó ra ruộng lúa
Nó múa nó chơi
Chim ơi, chim ơi!
Nghe kể chuyện:
GÀ TRỐNG VÀ VỊT BẦU
Gà Trống và Vịt Bầu là đôi bạn rất thân. Gà Trống tính tình kiêu căng, còn Vịt Bầu thì hiền lành, ngoan ngoãnvà tốt bụng.
Một hôm, hai bạn xin phép bố mẹ rủ nhau đi chơi. Bố mẹ của hai bạn dặn rằng: “Các con đi chơi hoặc đi đâu, muốn làm một việc gì đó thì phải suy nghĩ thật kỹ rồi mới làm nhé!”
Hai bạn vừa đi vừa trò chuyện ríu rít. Đến một khúc sông rộng, Vịt Bầu bảo Gà Trống:
- Gà Trống ơi! Phía bên kia sông cảnh đẹp lắm!
Gà Trống nhìn thoáng qua rồi nói với Vịt Bầu:
- Ừ nhỉ! Chúng mình sang bên kia sông chơi đi!
Vịt Bầu nghe Gà Trống nói, chợt nhớ lời mẹ dặn liền suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
- Không được đâu Gà Trống ơi! Khúc sông rộng như thế này, mình thì bơi được, còn bạn thì biết làm sao? Bạn không nhớ lời bố mẹ dặn à?
Vịt Bầu vừa nói dứt lời thì Gà Trống đáp ngay:
- Ôi dào! Cậu biết bơi thì bơi, còn mình biết bay thì bay chứ sao! Bởi vì mình có cánh mà.
Vịt Bầu chưa kịp ngăn bạn thì Gà Trống đã vỗ cánh bay vèo. Nhưng đến giữa sông, Gà Trống nhìn xuống dòng nước đang chảy, chóng mặt và mỏi cánh quá không thể bay được nữa. Gà Trống bị rơi tõm xuống sông. Gà Trống kêu thất thanh:
- Cứu mình với Vịt Bầu ơi! Cứu mình với!…
Vịt Bầu vội bơi ra giữa dòng để cứu Gà Trống. Nhưng Gà Trống vừa to, vừa uống một bụng nước đầy nên Vịt Bầu chẳng làm sao đưa Gà Trống lên bờ được. Cũng may lúc đó bác Ngỗng Nâu bơi tới và đưa Gà Trống lên bờ. Được Vịt Bầu và bác Ngỗng Nâu cứu sống, Gà Trống ân hận lắm.
Từ đó, Gà Trống bỏ được tính kiêu căng và luôn nhớ lời bố mẹ dặn.
NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 11/2017
MẦM 3
Thơ :
CÂY DÂY LEO
Cây dây leo
Bé tí teo
Ở trong nhà
Lại bò ra
Ngoài cửa sổ
Và nghển cổ
Lên trời cao
Hỏi vì sao?
Cây trả lời:
Ra ngoài trời
Cho dễ thở
Tắm nắng gió
Gội mưa rào
Cây mới cao
Hoa mới đẹp.
Bài Hát:
CẢ NHÀ THƯƠNG NHAU
Ba thương con vì con giống mẹ
Mẹ thương con vì con giống ba
Cả nhà ta cùng thương yêu nhau
Xa là nhớ gần nhau là cười
Ba thương con vì con giống mẹ
Mẹ thương con vì con giống ba
Cả nhà ta cùng thương yêu nhau
Xa là nhớ gần nhau là cười.
ĐÀN VỊT CON
Đàn vịt con ra bờ ao
Nối đuôi theo chân mẹ.
Đàn vịt con nhớ nhé
Chớ có rẽ ngang nhớ đi thẳng hàng
Chớ có rẽ ngang nhớ đi thẳng hàng.
CÔ VÀ MẸ
Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo
Khi đến trường
cô giáo như mẹ hiền
Cô và mẹ là hai cô giáo
mẹ và cô ý hai mẹ hiền
Đồng Dao:
LỘN CẦU VỒNG
Lộn cầu vồng
Nước trong nước chảy
Có cô mười bảy
Có chú mười ba
Hai chị em ta
Cùng lộn cầu vồng.
DUNG DĂNG DUNG DẺ
Dắt trẻ đi chơi
Đến cổng nhà trời
Lạy cậu lạy mợ
Cho cháu về quê
Cho dê đi học
Cho cóc ở nhà
Cho gà bới bếp
Xì xà xì xụp
Ngồi thụp xuống đây.
Nghe kể chuyện:
NHỔ CỦ CẢI
Ngày xửa, ngày xưa có hai ông bà già và một cô cháu gái sống trong ngôi nhà bằng gỗ bên cạnh mảnh vườn xinh xắn. Trong nhà còn có một con Chó, một con Mèo và một chú Chuột nhắt.
Vào mùa thu, ông già mang về một cây củ cải nhỏ và trồng trong vườn. Ngày ngày, ông ra sức chăm chút cho cây. Sáng nào ông cũng cho cây cải uống một gáo nước. Chiều nào ông cũng bắt sâu, nhổ cỏ cho cây. Cây cải cũng không phụ lòng tốt của ông, nó lớn nhanh như thổi. Chẳng bao lâu nó đã trở thành một cây cải khổng lồ, to chưa từng thấy.
Một buổi sáng, ông già ra vườn định nhổ củ cải về cho bà cháu và cháu gái. Ông nhổ mãi, nhổ mãi mà cây cải vẫn không hề nhúc nhích.Ông gọi bà già:
- Bà nó ơi! Mau lại đây! Mau giúp tôi nhỏ củ cải!
Bà già chạy ra túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi vẫn không được. Bà già gọi cháu gái:
- Cháu gái ơi! Cháu gái ơi! Lại đây giúp ông bà nhổ củ cải với nào!
Cháu gái liền chạy lại kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi chẳng ăn thua gì. Cháu gái gọi Chó con:
- Chó con ơi! Mau lại đây! Mau giúp tôi nhổ củ cải nào!
Chó con chạy lại ngậm lấy bím tóc của cháu gái. Cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Kéo mãi, nhổ mãi mà cây cải vẫn trơ trơ. Chó con gọi mèo con:
- Mèo con ơi! Mau lại đây! Mau giúp tôi nhổ củ cải!
Mèo con chạy lại cắn đuôi Chó con, Chó con ngậm bím tóc cháu gái, cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Kéo mãi, nhổ mãi mà cây cải vẫn ì ra. Mèo con gọi Chuột nhắt:
- Chuột nhắt ơi! Mau lại đây! Mau giúp tôi nhổ củ cải!
Chuột nhắt chạy lại bậm đuôi Mèo, Mèo cắn đuôi Chó, Chó ngậm bím tóc cháu gái, cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Một, hai, ba… Cây cải gan lì đã bị kéo lên khỏi mặt đất.
Tất cả sung sướng, nhảy múa quanh cây cải:
- “Nhổ cải lên! Nhổ cải lên! Ái chà chà! Ái chà chà! Lên được rồi!”
NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 11/2017
MẦM 2
Thơ :
GIÚP MẸ
Hôm nay chủ nhật
Được nghỉ ở nhà
Em giúp mẹ cha
Nhặt rau quét dọn.
Áo quần xếp gọn
Dỗ bé cùng chơi
Cha mẹ vui cười
Khen con ngoan quá
BÉ NGOAN
Bàn tay nhỏ nhắn
Phe phẩy quạt nan
Quạt cho bà ngủ
Bé thật là ngoan.
Bài Hát:
CÁ VÀNG BƠI
Hai vây xinh xinh, cá vàng bơi trong bể nước
Ngoi lên lặn xuống, cá vàng múa tung tăng
Hai vây xinh xinh, sao mà bơi nhanh thế
Cá vàng bắt bò gậy, nên đuổi theo rất nhanh
Cá vàng bắt bọ gậy, cho nước thêm sạch trong.
CÔ VÀ MẸ
Lúc ở nhà, mẹ cũng là cô giáo
Khi đến trường, cô giáo như mẹ hiền
Cô và mẹ là hai cô giáo
Mẹ và cô ấy hai mẹ hiền
CẢ NHÀ THƯƠNG NHAU
Ba thương con, vì con giống mẹ
Mẹ thương con, vì con giống ba
Cả nhà ta, cùng thương yêu nhau
Xa là nhớ gần nhau là cười
Đồng Dao:
DUNG DĂNG DUNG DẺ
Dung dăng dung dẻ
Dắt trẻ đi chơi
Đến cổng nhà trời
Lạy cậu lạy mợ
Cho cháu về quê
Cho dê đi học
Cho cóc ở nhà
Cho gà bới bếp
Xì xì xì xụp
Ngồi thụp xuống đây
Nghe kể chuyện:
CHÚ GẤU CON NGOAN
Bác Voi tới nhà Gấu con chơi và tặng Gấu con một rổ lê thơm. Gấu con mừng lắm và không quên cám ơn bác Voi.
Gấu con chọn quả lê to nhất mang đến cho ông nội. Ông nội rất vui, xoa đầu Gấu con và bảo:
– Gấu con thật ngoan, đáng yêu nhất nhà!
Gấu con mang quả lê to thứ nhì đưa cho mẹ. Mẹ cũng rất vui, ôm hôn Gấu con và bảo:
– Gấu con của mẹ thật ngoan, mẹ thương nhất nhà!
Gấu con lại chọn quả lê to thứ ba mang đến cho Gấu em. Gấu em thích quá, ôm lấy quả lê, cười khúc khích. Gấu con thấy Gấu em vui cũng vui theo.
Thế là hai anh em Gấu con vừa cười vừa lăn khắp nhà.
GẤU CON CHIA QUÀ
Cây táo nhà Gấu rất sai quả và ăn thì ngọt lừ.Sáng nào Gấu Con cũng đòi ăn táo, nhưng mẹ hái bao nhiêu Gấu Con cũng chê ít. Một hôm gấu mẹ hỏi:
– Thế con muốn mẹ hái cho con bao nhiêu quả táo nào?
– Dạ… Con muốn mẹ hái cho con thật nhiều ạ!
– Thật nhiều là bao nhiêu chứ? Gấu Mẹ hỏi lại
– Nhiều…là…là…
Mẹ Gấu cười nói:
– Con của mẹ không biết đếm.Từ nay con phải học đếm đến bao nhiêu mẹ sẽ hái cho con chừng ấy quả táo nhé.
Gấu Con vâng lời và tìm đến nhà thầy Hươu để học đếm.
Hôm đầu Gấu biết đếm đến “Một”, mẹ Gấu cho Gấu mỗi một quả táo.Thấy ít quá Gấu Con định đòi thêm nhưng nhớ lời mẹ dặn nên lại thôi và lẳng lặng ôm sách đi học.
Hôm sau Gấu biết đếm đến “Hai” nên được mẹ cho hai quả táo.Nhưng, những ngày tiếp theo, cậu ta biết đếm đến “ Năm’, đến “Mười” nên được mẹ cho rất nhiều táo.Gấu Con rất khoái chí và càng chăm học hơn.
Năm mới đã đến. Mẹ Gấu muốn làm một bữa liên hoan, Gấu Con lanh chanh đòi đi chợ mua quà. Mẹ Gấu đưa tiền cho con rồi dặn:
– Con ra chợ mua hoa quả. Nhớ đếm cho đủ người trong nhà kẻo mua thiếu đấy.
Gấu Con “Vâng ạ” rồi đếm đi đếm lại từng người trong gia đình, xong mới xách giỏ đi chợ. Một lát sau, cậu ta khệ nệ bê giỏ về
Gấu Bố bảo.
– Bây giờ, con hãy chia quà cho từng người đi.
Gấu Con chỉ chờ có thế, vội bưng đĩa hoa quả bằng hai tay mời bố, mẹ, mời cả hai em nhỏ. Ơ kìa, thế phần của Gấu Con đâu? Nhìn Gấu Con lúng túng, Gấu Mẹ cũng phì cười, rồi hỏi:
– Con đếm như thế nào mà lại thiếu?
– Con đã đếm đi đếm lại từng người rồi mà
– Gấu Mẹ bảo Gấu Con đếm lại: Mẹ là một, bố là hai, em trai là ba, em gái là bốn, đấy, đủ cả mà
Nghe Gấu Con nói cả nhà cười rộ lên. Gấu Bố bảo:
– Con của bố đếm giỏi thật, đến nỗi quên cả mình cơ mà.
– À…ra thế, Gấu Con gãi đầu xấu hổ.
Gấu Bố vui vẻ nói: Chia quà đủ cho mọi người mà chỉ quên phần mình thì con sẽ chẳng mất phần đâu.
Nói rồi, bố mẹ Gấu dồn hết kẹo, hoa quả vào chung một đĩa, mời cả nhà cùng ăn.
NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 11/2017
MẦM 1
Thơ :
Bàn tay cô giáo
Bàn tay cô giáo
Tết tóc cho em
Về nhà mẹ khen
Tay cô đến khéo!
Bàn tay cô giáo
Vá áo cho em
Như tay chị cả
Như tay mẹ hiền.
Đôi mắt của em
Đôi mắt xinh xinh
Đôi mắt tròn tròn
Giúp em nhìn thấy
Mọi vật xung quanh
Em yêu em quý
Đôi mắt xinh xinh
Giữ cho đôi mắt
Ngày càng sáng hơn
Cầu vồng
Mưa rào vừa tạnh
Có cái cầu vòng
Ai vẽ cong cong
Tô màu rực rỡ:
Tím, xanh, vàng, đỏ..
Ồ! Hai cái cơ
Cái rõ, cái mờ
Ai tài thế nhỉ?
Bài Hát:
CÁI MŨI
(Lời Việt: Lê Đức – Thu Hiền)
Nào bạn ơi ra đây ta xem một cái mũi.
Nào bạn ơi ra đây xem tôi phình cái mũi.
Thở làm sao cho cái mũi đó,
Lớn nhanh như quả bóng tròn.
Là nơi đó có gió bay qua.
Đúng mũi rồi.
RỬA MẶT NHƯ MÈO
(Hàn Ngọc Bích)
Leo leo rửa mặt như mèo
Xấu xấu lắm chẳng được mẹ yêu
Khăn mặt đâu mà ngồi liếp láp
Đau mắt rồi lại khóc meo meo.
ĐI HỌC VỀ
Đi học về, là đi học về
Em vào nhà em chào cha mẹ
Cha em khen rằng con rất ngoan
Mẹ âu yếm hôn đôi má em!
CÔ GIÁO EM
Cô giáo em, người xinh xinh, cô hay cười, mắt cô long lanh .
Cô rất yêu dòng kênh xanh, uốn quanh cánh đồng thơm mùa lúa mới
Em yêu cô, em yêu ruộng đồng có đàn sáo bay.
Cô vẫn dạy là quê hương em đó, suốt đời em yêu.
Nghe kể chuyện:
MỖI NGƯỜI MỖI VIỆC
Trong một gia đình hạnh phúc nọ có anh chị em. Họ sống với nhau vui vẻ, đầm ấm. Nhưng rồi một hôm họ cãi nhau xem ai làm việc nhiều nhất.
Mắt nói : Tôi suốt ngày phải nhìn.
Tai nói : Tôi suốt ngày phải nghe
Mũi nói : Tôi suốt ngày phải ngửi
Tay nói : Tôi vẽ, tôi giặt, tôi quét nhà…
Chân nói : Tôi đi, tôi chạy, tôi nhảy…
Và tất cả cùng kêu lên :
Mồm không làm gì cả, suốt ngày chỉ ăn và uống ! Mồm nghe vậy buồn lắm nó quyết định không ăn, uống gì nữa và bỏ đi nằm, im lặng.
Hết một ngày cả nhà ai cũng mệt và buồn. Mắt nói : Không biết vì sao tôi mệt không muốn nhìn nữa. Tai cũng nói : Tôi chẳng muốn nghe. Chân uể oải kêu lên : Tôi cũng không chạy được nữa.
Lúc ấy mọi người mới sực nhớ mồm không ăn, mệt lả, đang nằm ngủ, im lặng. Chúng chợt nhớ đến cuộc cãi vã hôm trước, tất cả cùng nhau đi gọi mồm dậy và mang thức ăn đến :
– Thôi cậu ăn đi, cậu uống đi. Bọn mình xin lỗi cậu.
Bấy giờ mồm mới chịu ăn. Sau khi mồm ăn uống, tất cả cảm thấy khỏe hẳn lên, tất cả vui vẻ, cười đùa.
Từ đó trở đi chúng sống với nhau thân ái và hòa thuận và ai ai cũng vui vẻ làm việc.




