NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 11/2017
MẦM 1
Thơ :
Bàn tay cô giáo
Bàn tay cô giáo
Tết tóc cho em
Về nhà mẹ khen
Tay cô đến khéo!
Bàn tay cô giáo
Vá áo cho em
Như tay chị cả
Như tay mẹ hiền.
Đôi mắt của em
Đôi mắt xinh xinh
Đôi mắt tròn tròn
Giúp em nhìn thấy
Mọi vật xung quanh
Em yêu em quý
Đôi mắt xinh xinh
Giữ cho đôi mắt
Ngày càng sáng hơn
Cầu vồng
Mưa rào vừa tạnh
Có cái cầu vòng
Ai vẽ cong cong
Tô màu rực rỡ:
Tím, xanh, vàng, đỏ..
Ồ! Hai cái cơ
Cái rõ, cái mờ
Ai tài thế nhỉ?
Bài Hát:
CÁI MŨI
(Lời Việt: Lê Đức – Thu Hiền)
Nào bạn ơi ra đây ta xem một cái mũi.
Nào bạn ơi ra đây xem tôi phình cái mũi.
Thở làm sao cho cái mũi đó,
Lớn nhanh như quả bóng tròn.
Là nơi đó có gió bay qua.
Đúng mũi rồi.
RỬA MẶT NHƯ MÈO
(Hàn Ngọc Bích)
Leo leo rửa mặt như mèo
Xấu xấu lắm chẳng được mẹ yêu
Khăn mặt đâu mà ngồi liếp láp
Đau mắt rồi lại khóc meo meo.
ĐI HỌC VỀ
Đi học về, là đi học về
Em vào nhà em chào cha mẹ
Cha em khen rằng con rất ngoan
Mẹ âu yếm hôn đôi má em!
CÔ GIÁO EM
Cô giáo em, người xinh xinh, cô hay cười, mắt cô long lanh .
Cô rất yêu dòng kênh xanh, uốn quanh cánh đồng thơm mùa lúa mới
Em yêu cô, em yêu ruộng đồng có đàn sáo bay.
Cô vẫn dạy là quê hương em đó, suốt đời em yêu.
Nghe kể chuyện:
MỖI NGƯỜI MỖI VIỆC
Trong một gia đình hạnh phúc nọ có anh chị em. Họ sống với nhau vui vẻ, đầm ấm. Nhưng rồi một hôm họ cãi nhau xem ai làm việc nhiều nhất.
Mắt nói : Tôi suốt ngày phải nhìn.
Tai nói : Tôi suốt ngày phải nghe
Mũi nói : Tôi suốt ngày phải ngửi
Tay nói : Tôi vẽ, tôi giặt, tôi quét nhà…
Chân nói : Tôi đi, tôi chạy, tôi nhảy…
Và tất cả cùng kêu lên :
Mồm không làm gì cả, suốt ngày chỉ ăn và uống ! Mồm nghe vậy buồn lắm nó quyết định không ăn, uống gì nữa và bỏ đi nằm, im lặng.
Hết một ngày cả nhà ai cũng mệt và buồn. Mắt nói : Không biết vì sao tôi mệt không muốn nhìn nữa. Tai cũng nói : Tôi chẳng muốn nghe. Chân uể oải kêu lên : Tôi cũng không chạy được nữa.
Lúc ấy mọi người mới sực nhớ mồm không ăn, mệt lả, đang nằm ngủ, im lặng. Chúng chợt nhớ đến cuộc cãi vã hôm trước, tất cả cùng nhau đi gọi mồm dậy và mang thức ăn đến :
– Thôi cậu ăn đi, cậu uống đi. Bọn mình xin lỗi cậu.
Bấy giờ mồm mới chịu ăn. Sau khi mồm ăn uống, tất cả cảm thấy khỏe hẳn lên, tất cả vui vẻ, cười đùa.
Từ đó trở đi chúng sống với nhau thân ái và hòa thuận và ai ai cũng vui vẻ làm việc.