| BÀI THƠ | BÀI HÁT | TRUYỆN KỂ |
| Đọc thơ theo cô
ĂN Tác giả: Xuân Tửu Rửa tay sạch Mặc yếm vào Bé đứng trước Lớn đứng sau Dắt tay nhau. Ngồi vào ghế Nhai thật kỹ Nuốt cho ngon Ăn hết cơm Không rơi vãi. |
Cô hát bé nghe
CHIẾC KHĂN TAY Tác giả: Văn Tấn Chiếc khăn tay, mẹ may cho em
|
CÂY TÁO
Mưa phùn bay, hoa đào nở. Ông trồng cây táo xuống đất. Bé tưới nước cho cây. Ông mặt trời sưởi ấm cho cây. Gà trống đi qua nói to: “Cây ơi!Cây lớn mau” Thế là những chiếc lá non bật ra Những con bươm bướm bay qua cũng nói to: “Cây ơi!Cây lớn mau” Thế là cây ra đầy hoa. Một hôm ông, bé, gà, bươm bướm cùng nói to: “Cây ơi!Cây lớn mau” Thế là những quả táo chín ngon lành hiện ra. Bé giơ áo ra, những quả táo chín ngon lành rơi đầy vào áo bé. |
| Đọc thơ theo cô
BẠN MỚI Tác giả: Nguyệt Mai Bạn mới đến trường Hãy còn nhút nhát Em dạy bạn hát Rủ bạn cùng chơi Cô thấy cô cười Cô khen đoàn kết.
|
Bé hát theo cô
LÀ CON MÈO Tác giả: Mộng Lân Là con mèo .. kêu meo meo Ai khóc mếu .. là con mèo Ngoan như bé .. là búp bê
|
CON CÁO
Có 1 chú Gà con đang lon ton trên bãi cỏ non để kiếm cái ăn, 1 con Cáo rón rén, rón rén đi đến định vồ bắt Gà con. Chợt trông thấy Cáo, Gà con hoảng hốt kêu lên: Chiếp! Chiếp! sợ khiếp! sợ khiếp! |
| Đọc thơ theo cô
BÉ CƯNG Bé ngoan nè!
|
Cô hát bé nghe
CON CHIM NON Tác giả: Lý Trọng Con chim non trên cành hoa Chim ơi chim, chim đừng bay |
SẺ CON
Sẻ con chưa đủ lông cánh nhưng lại rất thích bay. Một hôm, Sẻ con tung cánh bay lên, nhưng lại rơi ngay xuống một bụi cỏ mềm. |
| Đọc thơ theo cô
CHÚ GÀ CON |
Bé hát theo cô
EM BÚP BÊ Tác giả: Mộng Lợi Chung Em búp bê, rất đáng yêu |
|
| Cô đọc bé nghe
CON TÀU Tác giả: Định Hải |
Vận động theo cô
ĐI MỘT HAI Một, hai đi một, hai. Một, hai đều chân bước. Một, hai đi một, hai .Một, hai đi một, hai |
|
| Vận động theo cô
BÓNG TRÒN TO Bóng tròn to, tròn tròn tròn tròn to |
| Nội dung | Mầm 1 | Mầm 2 | Mầm 3 | ||
|
THƠ |
CÁC CÔ THỢ
Tác giả: Thị Ngọc Cô thợ dệt Dệt vải hoa Cô thợ may May thành áo Mẹ cháu bảo Phải biết ơn Phải biết thương Cô cô thợ |
ĐÈN GIAO THÔNG
Tác giả: Mỹ Trang |
CÂY DÂY LEO
Tác giả: Xuân Tửu Cây dây leo |
||
| ONG VÀ BƯỚM
Tác giả: Nhược Thủy Con bướm trắng Lượn vườn hồng Gặp con ong Đang bay vội Bướm liền gọi Rủ đi chơi Ong trả lời Tôi còn bận Mẹ tôi dặn Việc chưa xong Đi chơi rong Mẹ không thích. |
Giờ chơi
Tác giả: Lê Thị Hoa Giờ chơi hết rồi Nào các bạn ơi Ta cùng cất dọn Đồ dùng đồ chơi Vào nơi quy định
|
Giờ chơi
Tác giả: Lê Thị Hoa Giờ chơi hết rồi Nào các bạn ơi Ta cùng cất dọn Đồ dùng đồ chơi Vào nơi quy định
|
|||
|
ĐỒNG DAO |
DUNG DĂNG DUNG DẺ
Dung dăng dung dẻ Dắt trẻ đi chơi Đến cổng nhà trời Lạy cậu lạy mợ Cho cháu về quê Cho dê đi học Cho cóc ở nhà Cho gà bới bếp Xì xà xì xụp Ngồi thụp xuống đây. |
CON CHIM HAY HÓT
Con chim nó đỗ cành tre |
NU NA NU NỐNG
Nu na nu nống |
||
|
BÀI HÁT |
Ai cũng yêu chú mèo. Tác giả: Kim Hữu Nhà em có con mèo .Chú mèo kêu meo meo Mắt tròn trong như nước .Ai cũng yêu chú mèo.Nhà em có con mèo. Chú mèo kêu meo meo Đuôi vờn như tai múa. Ai cũng yêu chú mèo. |
||||
| Hát và vận động theo nhạc bài hát: Làm chú bộ đội. Tác giả: Hoàng Long
Em thích làm chú bộ đội. Bước một hai chân bước một hai. Em thích làm chú bộ đội. Bước một hai vác súng trên vai. Một hai! Một hai! Một hai! Một hai! |
|||||
|
TRUYỆN KỂ |
HOA MÀO GÀ ( Sưu tầm)
Ngày xưa chú gà nào cũng có một cái mào đỏ rất đẹp như mào các chú gà trống bây giờ. Một buổi sớm gà Mơ soi mình trong vũng nước và sung sướng thấy chiếc mào rực rỡ xoè trên đỉnh đầu như một chùm hoa đỏ rực. Gà Mơ khoan khoái đập cánh và hát bài hát quen thuộc của họ hàng nhà gà : “Cục ta cục tác, mào ta đã mọc, cục ta cục tác, mào ta đã mọc”. Mọi vật quay ra nhìn Gà Mơ và cùng suýt xoa : “Chiếc mào mới xinh xắn làm sao; Trông Gà Mơ thật đáng yêu”. Gà Mơ đi tung tăng khắp nơi kiếm mồi. Nó đến bên bể nước và nghe thấy có tiếng khóc ti tỉ. Nó dừng lại nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt và lắng tai nghe. Thì ra có một cây mầu đỏ tía đang tấm tứt khóc một mình. Gà Mơ đang vui sướng, thấy bạn buồn, Mơ bỗng bối rối. Nó vội vàng chạy đến khẽ hỏi :
|
||||
| MỖI NGƯỜI MỘT VIỆC ( Sưu tầm)
Trong một gia đình hạnh phúc nọ có anh chị em. Họ sống với nhau vui vẻ, đầm ấm. Nhưng rồi một hôm họ cãi nhau xem ai làm việc nhiều nhất. Và tất cả cùng kêu lên : Mồm không làm gì cả, suốt ngày chỉ ăn và uống ! Mồm nghe vậy buồn lắm nó quyết định không ăn, uống gì nữa và bỏ đi nằm, im lặng. Hết một ngày cả nhà ai cũng mệt và buồn. Mắt nói : Không biết vì sao tôi mệt không muốn nhìn nữa, tai cũng nói : Tôi chẵng muốn nghe, chân uể oải kêu lên : Tôi cũng không chạy được nữa. Lúc ấy mọi người mới sực nhớ mồm không ăn, mệt lả, đang nằm ngủ, im lặng. Chúng chợt nhớ đến cuộc cãi vã hôm trước, tất cả cùng nhau đi gọi mồm dậy và mang thức ăn đến : Thôi cậu ăn đi, cậu uống đi. Bọn mình xin lỗi cậu. Bấy giờ mồm mới chịu ăn. Sauk hi mồm ăn uống, tất cả cảm thấy khỏe hẳn lên, tất cả viu vẻ, cười đùa. Từ đó trở đi chúng sống với nhau thân ái và hòa thuận và ai ai cũng vui vẻ làm việc. |
|||||
| Nội dung | Chồi 1 | Chồi 2 | Chồi 3 |
|
THƠ |
CẢM ƠN
Tác giả: Nguyễn Thị Chung Sáng, Thỏ con đi học Không may rơi bút chì Học chữ cái, tập tô Thỏ con buồn muốn khóc. Ngồi bên cạn là Sóc Thấy bạnh buồn, rất thương Sóc đưa hộp chì sang “Thỏ ơi ! Dùng chung nhé!”. Lại đến giờ học vẽ Thỏ vẽ đẹp, cô khen Thỏ cảm động đứng lên: ” Mình cảm ơn bạn Sóc”.
|
GIỜ CHƠI CỦA BÉ
Tác giả: Phạm Thụy Quỳnh Anh Giờ học hết rồi Đã đến giờ chơi Nào bạn hãy tới Cùng tham gia nào Mình làm bác sỹ Đeo cái ống nghe Bạn làm y tá Khám các bệnh nhân Còn các bạn khác Làm bác thợ xây Xây nhà tập thể Cho các gia đình Cùng đi mua sắm Ở góc cửa hàng Ra vườn tưới hoa Trồng cây nhổ cỏ Làm cô giáo nhỏ Dạy các học sinh Đọc thơ hát múa Đóng kịch vẽ tranh Làm góc nghệ thuật Đến góc học tập Tô chữ đọc thơ Giờ chơi như mơ Bé làm người lớn Sao vui vui thế Thế giới trẻ thơ |
TÂM SỰ CỦA CÁI MŨI
Tác giả: Phạm Hổ Tôi là cái mũi xinh Giúp bạn biết bao điều Ngửi hương thơm của lúa Hương ngào ngạt của hoa Như vậy đã hết đâu Giúp bạn thở nữa đấy Chúng ta cùng giữ sạch Để chiếc mũi thêm xinh. |
| LỜI CHÀO
Tác giả: Phạm Cúc Đi về con chào mẹ |
CHÚ BÒ TÌM BẠN
Tác giả: Phạm Hổ Mặt trời rúc bụi tre |
MÈO CON ĐI HỌC
Mèo ta buồn bực |
|
|
ĐỒNG DAO – CA DAO |
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con
|
CON GÀ
Con gà cục tác cục te
|
BÀ CÒNG ĐI CHỢ
Bà Còng đi chợ trời mưa Cái tôm cái tép đi đưa bà còng Đưa bà qua quãng đường đông Đưa bà vào tận ngõ trong nhà bà Tiền bà trong túi rơi ra Tép tôm nhặt được trả bà mua rau |
|
BÀI HÁT |
Hát: THIÊN ĐÀNG BÚP BÊ. – Sáng tác: Văn Khoa
Em có Ba Là em có Má.Má yêu em như suối trên ngàn Em có Ông Bà em thương mến .Suốt bao năm sống với Ông Bà Em có anh chị em của bé .Bé yêu thương như chính thân mình |
||
| Múa minh họa bài: ÔNG GIÀ NOEL ƠI. – Sáng tác: Ngọc Lễ
Ông già Noel ơi! Ông đang ở nơi nào? Con mơ ông đã bao đêm |
|||
|
TRUYỆN KỂ |
CÁO THỎ VÀ GÀ TRỐNG (sưu tầm)
Ngày xửa ngày xưa, trong khu rừng nọ, có một con Cáo và một con Thỏ. Cáo có một ngôi nhà bằng băng, còn Thỏ có một ngôi nhà bằng gỗ. Mùa xuân đến, nhà Cáo tan ra thành nước, Cáo xin sang nhà Thỏ sưởi nhờ rồi đuổi luôn Thỏ ra ngoài.Thỏ vừa đi vừa khóc. Một lát sau Thỏ gặp bầy Chó. Bầy Chó hỏi Thỏ: – Tại sao Thỏ khóc? – Làm sao mà tôi không khóc được. Tôi có một ngôi nhà bằng gỗ, còn Cáo, Cáo có một ngôi nhà bằng băng. Mùa xuân đến nhà Cáo tan ra thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi luôn tôi ra khỏi nhà. – Thỏ ơi, đừng khóc nữa! Bầy Chó an ủi Thỏ.-Chúng tôi sẽ đuổi được Cáo đi. Bầy Chó cùng Thỏ đi về nhà Thỏ. Bầy Chó nói:- Gâu! Gâu! Gâu! Cáo cút mau! Cáo ngồi trên bệ lò sưởi nói vọng ra:- Ta mà nhảy ra thì chúng mày tan xác! Bầy Chó sợ quá chạy mất. Thỏ lại ngồi dưới bụi cây và khóc. Một con Gấu đi qua, Gấu hỏi:- Tại sao Thỏ khóc? – Làm sao mà tôi không khóc được. Tôi có một ngôi nhà bằng gỗ, còn Cáo, Cáo có một ngôi nhà bằng băng. Mùa xuân đến nhà Cáo tan ra thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi luôn tôi ra khỏi nhà. – Thỏ ơi! Thỏ đừng khóc nữa! Ta sẽ đuổi được Cáo đi! – Không, Bác Gấu ơi, Bác không đuổi được đâu. Chó đuổi mãi không được thì bác đuổi làm sao được! – Đuổi được chứ! Gấu nói giọng cương quyết. Gấu và Thỏ về đến nhà Thỏ, Gấu gầm lên:- Cáo, cút ngay! Cáo ngồi trên bệ lò sưởi nói vọng ra:- Ta mà nhảy ra thì chúng mày tan xác! Gấu sợ quá chạy mất. Thỏ trở lại ngồi dưới bụi cây và khóc. Một con gà Trống mào đỏ đi qua, vai vác một cái hái. Gà Trống thấy Thỏ khóc bèn hỏi:- Tại sao Thỏ khóc? – Làm sao tôi không khóc được. Tôi có một ngôi nhà bằng gỗ, còn Cáo có một ngôi nhà bằng băng. Mùa xuân đến nhà Cáo tan ra thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi luôn tôi ra khỏi nhà. – Ta về nhà đi, tôi sẽ đuổi được Cáo thôi. – Không! Anh không đuổi được đâu. Chó đuổi mãi không được, Gấu đuổi mãi không xong thì anh đuổi làm sao được! – Thế mà tôi đuổi được đấy, nào đi! Gà Trống và Thỏ cùng về nhà Thỏ. Gà Trống cất tiếng hát: – Cúc cù cu cu. Ta vác hái trên vai. Đi tìm Cáo gian ác. Cáo ở đâu ra ngay! Cáo sợ quá bảo: – Tôi đang mặc quần áo ạ! Gà Trống lại hát: – Cúc cù cu cu. Ta vác hái trên vai. Đi tìm Cáo gian ác. Cáo ở đâu ra ngay! Cáo nói: – Cho tôi mặc áo bông đã! Lần này thì gà quát lên: – Cúc cù cu cu. Ta vác hái trên vai. Đi tìm Cáo gian ác. Cáo ở đâu ra ngay! Cáo từ trong nhà gỗ nhảy vọt ra, chạy biến vào trong rừng. Từ đó, Thỏ lại được sống trong ngôi nhà của mình. |
||
| Nội dung | Lá 1 | Lá 2 |
|
THƠ |
QUÀ CỦA BỐ
Tác giả: Phạm Đình Ân Bố em là bộ đội Ở tận vùng đảo xa Chưa lần nào về phép Mà luôn luôn có quà. Bố gửi nghìn cái nhớ Gửi cả nghìn cái thương Bố gửi nghìn lời chúc Gửi cả nghìn cái hôn Bố cho quà nhiều thế Vì biết em rất ngoan Vì em luôn giúp bố Tay súng luôn vững vàng. |
HẠT GẠO LÀNG TA (trích đoạn)
Tác giả: Trần Đăng Khoa Hạt gạo làng ta Giọt mồ hôi sa |
| CHÚ BỘ ĐỘI HÀNH QUÂN TRONG MƯA Tác giả: Vũ Thùy LinhMưa rơi, mưa rơi Lộp bộp, lộp bộp Áo dù có ướt Vội đi, vẫn đi. Đường ra mặt trận Còn dài, còn dài Cho dù mưa rơiChú vẫn đi tới. Chú đi trong đêm Long lanh sao đỏ Như ngọn đèn nhỏ Soi đường hành quân. Mưa rơi, mưa rơi Áo dù có ướt Vẫn đi, vẫn đi Chân dồn dập bước. |
CHÚ BỘ ĐỘI HÀNH QUÂN TRONG MƯA Tác giả: Vũ Thùy LinhMưa rơi, mưa rơi Lộp bộp, lộp bộp Áo dù có ướt Vội đi, vẫn đi. Đường ra mặt trận Còn dài, còn dài Cho dù mưa rơiChú vẫn đi tới. Chú đi trong đêm Long lanh sao đỏ Như ngọn đèn nhỏ Soi đường hành quân. Mưa rơi, mưa rơi Áo dù có ướt Vẫn đi, vẫn đi Chân dồn dập bước. |
|
|
BÀI HÁT |
ÔNG TIÊN VUI
Ông tiên vui ông có cái râu dài. Đêm ông về nằm yên trên đỉnh mây Ông tiên vui ông thường hay nói tới.Chốn thiên đường, chẳng có tháng ngày trôi Ông tiên vui ông có cái căn nhà.Bên lưng đồi thường khi ông nghé qua Hôm em lên ông chợt đi đâu vắng .Khiến em buồn em nhớ đến ngẩn ngơ Ông tiên vui nên tính ông hay đùa.Em xin quà thì ông hứa sẽ mua Ông tiên vui ông thường cho em bánh. Bánh thơm bằng sương mát với ngàn hoa. |
|
| CẢ TUẦN ĐỀU NGOAN
Thứ hai là ngày đầu tuần… bé hứa cố gắng chăm ngoan |
||
|
TRUYỆN KỂ |
SỰ TÍCH NGÀY VÀ ĐÊM (sưu tầm)
Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống cùng sống với nhau trên trời. Mặt Trăng mặc cái áo màu trắng, Gà Trống đội một chiếc mũ màu đỏ. Mặt Trăng thích cái mũ đỏ của Gà Trống lắm. Một hôm, Mặt Trăng nói với Gà Trống: – Chúng mình đổi áo và mũ cho nhau nhé! Gà Trống đáp: – Tớ không thích cái áo màu trắng của cậu. Tớ không đổi mũ lấy áo đâu! Mặt Trăng cứ gạ đổi mãi nhưng Gà Trống nhất định không chịu. Mặt Trăng liền giật mũ của Gà Trống và vứt xuống đất. Gà Trống vội bay xuống đất để nhặt mũ. Nhưng Mặt Đất tối đen nên Gà Trống không tìm thấy mũ. Gà Trống sực nhớ tới Mặt Trời, Gà Trống liền ngửa cổ lên trời và cất tiếng gọi: – Mặt Trời ơi! Mặt Trời ơi! Mặt Trời vội vén màn mây nhìn xuống dưới đất. Những tia nắng rực rỡ tỏa sáng khắp nơi. Nhờ có ánh nắng Mặt Trời chiếu xuống, Gà Trống nhìn thấy cái mũ đỏ của mình mắc trên một cành cây. Gà Trống sung sướng bay lên cây để lấy chiếc mũ và đội lên đầu. Gà Trống định bay về trời nhưng vì quá mệt nên không đủ sức cất cánh bay lên nữa. Gà Trống cất tiếng gọi: – Mặt Trời ơi! Kéo tớ lên với! Nhưng Mặt Trời không thể kéo Gà Trống lên được. Mặt Trời đành an ủi Gà Trống: – Gà Trống ơi! Bạn hãy ở lại dưới mặt đất vậy. Buổi sáng sớm bạn hãy gọi “Ò ó o…! Mặt trời ơi!”, tôi sẽ thức dậy và trò chuyện với bạn nhé! Từ đó trở đi, Gà Trống luôn dậy sớm và cất tiếng gáy “ò ó o” để đánh thức Mặt Trời dậy. Ở tít trên cao, Mặt Trời với gương mặt hồng hào tròn trịa, mỉm cười nhìn Gà Trống. Muôn loài hoa đua nở, khoe sắc màu rực rỡ. Cây lá cũng mở bừng mắt reo vui chào đón ánh Mặt Trời. Người ta gọi lúc đó là ngày. Còn Mặt Trăng thì cảm thấy rất hối hận và xấu hổ vì đã đối xử không tốt với bạn Gà Trống. Vì thế, Mặt Trăng cứ đợi đến khi Mặt Trời lặn xuống phía bên kia rặng núi, Gà Trống lên chuồng đi ngủ mới dám xuất hiện. Người ta gọi lúc Mặt Trăng tỏa những tia sáng dịu dàng, yếu ớt là đêm. |
|
Category: Chương trình học của bé, Cùng bé vui học, Lớp Bambi, Lớp chồi, Lớp lá, Lớp mầm, Thông tin
Category: Chương trình học của bé, Cùng bé vui học, Lớp chồi, Lớp lá, Lớp mầm, Thông tin
- Thứ ba, ngày 20/11/2018 – Trường Mầm non Hoa Mai tổ chức kỉ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.
- Buổi sáng các bé đi học bình thường. Buổi chiều các bé được nghỉ.
- Phụ huynh vui lòng đón bé về lúc 11h.
Cảm ơn sự hợp tác của Quý phụ huynh
HIỆU TRƯỞNG
Nguyễn Thị Kiều Vân
Trường Mầm non Hoa Mai thông báo đến Quý phụ huynh:
- Thứ tư, ngày 25/4/2018 (Mồng 10/3 âm lịch – Giỗ tổ Vua Hùng) – Các bé toàn trường nghỉ 1 ngày.
- Thứ năm, ngày 26/4/2018 – Các bé trở lại trường học tập và sinh hoạt bình thường.
Kính chúc Quý phụ huynh có những ngày nghỉ thật vui vẻ và ấm áp bên gia đình.
Cảm ơn sự hợp tác của Quý phụ huynh
HIỆU TRƯỞNG
Nguyễn Thị Kiều Vân
NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 3/2018
CHỒI 3
Thơ - Đồng Dao - Ca Dao
Bài thơ:
XE CẦN CẨU
Tác giả: Nguyễn Đức
Là xe cần cẩu
Tôi đâu vội vàng
Như nàng xe khách
Tôi không luồn lách
Như chú xe zin
Ai mà xin đường
Tôi xin nhường trước
Là xe cần cẩu
Vươn cánh tay dài
Tầng cao nhà máy
Giúp sức dựng xây
Xe nào qua đây
Xảy ra sự cố
Tôi liền giúp ngay.
TIẾNG ĐỘNG QUANH EM
Kính koong kính koong
Là tiếng xe đạp
Pin pin pin pin
Là tiếng ô tô
Píp píp nhỏ hơn
Là xe máy đấy
Tu tu xình xịch
Là tàu hỏa đi
Tiếng vang ù ù…
Là máy bay nhé
Tu tu đầu sóng
Là tàu thủy cơ
Phành phạch, phành phạch
Ca nô rẽ nước
Tiếng khua trong nước
Là tiếng thuyền nan
Tiếng cười vang dòn
Khi em vui đấy
Em yêu biết mấy
Tiếng động quanh em.
Đồng dao:
ĐI CẦU ĐI QUÁN
Đi cầu đi quán
Đi bán lợn con
Đi mua cái xoong
Đem về đun nấu
Mua quả dưa hấu
Về biếu ông bà
Mua một đàn gà
Về cho ăn thóc
Mua lược chải tóc
Mua cặp gài đầu
Đi mau về mau
Kẻo trời sắp tới
Bài hát
EM ĐI QUA NGÃ TU ĐƯỜNG PHỐ
Nhạc và lời: HOÀNG VĂN YẾN
Trên sân trường, chúng em chơi giao thông.
Đi vòng quanh, qua ngã tư đường phố .
Đèn bật lên màu đỏ thì em dừng lại.
Đèn bật lên màu xanh em nhanh qua đường.
Nghe kể chuyện
CÁI HỐ BÊN ĐƯỜNG
Có một bầy thú nhỏ sống cùng nhau trong khu rừng nọ. Ngày ngày chúng thường đi trên một con đường nhỏ rồi băng qua một ngã tư có chốt đèn giao thông để tới trường. Và cũng đi trên con đường đó, cha mẹ chúng sẽ đi tới chợ để mua đồ ăn hoặc đến nơi làm việc.
Sáng nay, Thỏ con dậy sớm, nó muốn đến trường ngay để có thời gian ôn lại bài trước khi cô giáo tới. Thỏ con khoác cặp sách trên vai, leo lên xe, vừa đạp xe chậm rãi vừa ngắm nhìn trời mây và hát véo von. Chợt nó nhìn xuống đường và hét toáng lên:
– Ối…ối…
Thì ra nó nhìn thấy cái hố to tướng ở ngay giữa đường! Thỏ con dừng lại và tìm cách đi vòng qua để tránh. Rồi Thỏ con đã tới trường thật sớm mà không bị lăn xuống hố đâu nhé!
Một lát sau, cô mèo Mướp xách giỏ đi chợ. Buổi sáng trong lành, mát mẻ quá nên cô mèo Mướp cũng vừa đạp xe chầm chậm và lẩm bẩm hát: “Meo, meo, meo…Meo, meo, meo…” Bỗng: “Ừm!…” thế là cả cô Mèo mướp cùng cái giỏ đi chợ và xe lọt ngay xuống hố. Hốt hoảng cô mèo Mướp kêu thất thanh:
– Meo! Meo…Cứu tôi với nào…Meo, meo…
Từ đằng xa, một bác Hươu cao cổ đang đi bộ thể dục trên lề đường. Nghe tiếng kêu của cô mèo Mướp, bác Hươu vội vàng lao tới. Vươn cái cổ dài xuống hố, bác Hươu nhẹ nhàng đưa được cả cô mèo và chiếc xe đạp của cô ấy lên khỏi mặt đất. May mà cô Mèo chỉ bị sây sước nhẹ thôi vì cô ấy đi xe chậm chứ không phóng nhanh như một số người khác.
– Cám ơn anh Hươu cao cổ! May cho tôi quá…! – Cô Mèo Mướp nói với bác Hươu.
– Không có chi mà, không có chi mà…! Cô không bị đau đớn gì là tốt rồi. Có điều, mình phải làm gì để giúp cho những người đi sau không bị lăn xuống hố chứ?
Bàn với nhau một lúc, cô Mèo Mướp và bác Hươu đã quyết định: trước tiên bác Hươu sẽ vươn cổ bứt một cành cây lớn để cắm ngay trước cái hố báo cho mọi người biết mà tránh khi đi tới đoạn đường này. Sau đó, cô Mèo cùng bác Hươu sẽ về nhà rủ mọi người trong khu rừng mang cuốc xẻng ra san lấp cho cái hố không còn nữa.
Buổi chiều, đi học về Thỏ con hết sức cảnh giác. Từ xa, nó đã cố nhớ xem cái hố nằm ở khúc đường nào để lái xe vòng qua mà tránh. Nhưng lạ chưa, Thỏ con không còn tin vào mắt mình nữa. “Cái hố to tướng” trên đường buổi sáng không thấy đâu cả!..Suốt dọc đường về nhà, Thỏ con đã suy nghĩ và khi hiểu ra mọi chuyện, nó dường như rất ân hận.
Các bé có biết, Thỏ con ân hận về chuyện gì không?
NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 3/2018
CHỒI 2
Thơ - Đồng Dao - Ca Dao
Bài thơ:
BÓ HOA TẶNG CÔ
Tác giả: Ngô Quân Miện
Ngày mồng tám tháng ba
Chúng em đi hái hoa
Mang về tặng cô giáo
Bó hoa của em đây
Vàng tươi hoa cúc áo
Hồng hồng hoa cối xay
Đỏ rực nụ dong riềng
Tím tím hoa bìm bìm
Dây tơ hồng em cuốn
Thành một bó vừa xinh
Sao em hồi hộp thế
Chẳng nói được câu nào
Lời cô thân thiết sao
Vòng tay cô dịu quá
Có phải hoa nói hộ
Cho lòng em xôn xao
Ôi chùm hoa bé nhỏ
Của đồng quê ngọt ngào.
Đồng dao – Ca dao:
Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đủ năm canh
Con cò bay lả bay la
Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng
TRỜI MƯA, TRỜI GIÓ
Trời mưa trời gió
Mang vó ra ao
Được con cá nào
Về xào con nấy
Được con cá nậy
Thì để phần cha
Được con rô ba
Thì để phần mẹ
Được con cá bè
Thì để phần em
Trời mưa trời gió
Mang vó ra ao…
Bài hát
QUÀ 8-3
Em kết chùm hoa điểm mười đỏ thắm
Món quà tặng mẹ mừng ngày tám tháng ba
Kính chúc mẹ yêu luôn luôn mạnh khỏe
Sống vui bên con trong mái ấm gia đình
Em vẽ cành hoa cúc vàng tươi thắm
Đến trường tặng cô mừng ngày tám tháng ba
Kính chúc cô yêu luôn luôn đẹp mãi
Như hoa cúc vàng trong ánh nắng mùa xuân
Cô và mẹ là hai niềm tin yêu
Mẹ và cô là hai vầng mây ấm
Quà tám tháng ba là tấm lòng em đó
Là khúc ca vui thơm ngát tuổi thơ em.
BÔNG HOA MỪNG CÔ
Mồng tám tháng ba
Em ra thăm vườn
Chọn một bông hoa
Xinh tươi tặng cô giáo.
Nào bông nào đẹp
Nào bông nào thơm
Muốn đến thăm cô
Tung cánh hoa ra nào.
Nghe kể chuyện
CÂY KHẾ
Xưa có một gia đình nọ, người cha và người mẹ mất sớm để lại hai anh em sống với nhau. Người anh thì bản tính tham lam ích kỉ, người em thì ngược lại hiền lành chất phác và luôn biết nhường nhịn. Khi hai anh em lập gia đình, người anh muốn ra ở riêng. Hắn ta nhận hết tất cả nhà cửa ruộng vườn, chỉ để lại cho người em một mảnh đất nhỏ với một cây khế.
Người em không một lời ca thán, hai vợ chồng dựng lều trên mảnh đất ấy và hết lòng chăm sóc cho cây khế. Trời không phụ lòng người, năm đó cây khế trong vườn rất sai trái, quả nào quả nấy cũng mọng nước và vàng ruộm. Người em phấn khởi chờ đến ngày đem khế đi bán để lấy tiền đong gạo.
Nhưng một hôm, có một con chim lạ rất to từ đâu bay tới ăn khế. Thấy chim ăn trái, người em liền cầm lấy một cây gậy để đuổi chim bay đi. Người em nói:
– Chim ơi, vợ chồng ta chỉ có mỗi cây khế này là tài sản đáng giá. Nay chim đến ăn hết khế của ta rồi, chúng ta lấy gì mà sống.
Bỗng nhiên, con chim cất tiếng nói:
– Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng
Hai vợ chồng người em nghe chim nói tiếng người, cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhưng anh cũng bảo vợ lấy một chiếc áo cũ may chiếc túi ba gang như chim nói.
Hôm sau chim lại tới ăn khế, ăn xong chim bảo người em cưỡi lên lưng. Chim bay đi rất xa, bay qua một ngọn núi cao, qua một vùng biển rộng. Cuối cùng chim đáp lại một hòn đảo hoang chứa đầy vàng bạc và châu báu. Người em lấy đủ số vàng bạc vào chiếc túi ba gang rồi lại cưỡi trên lưng chim trở về nhà.
Từ ngày đó, người em trở nên giàu có, vì tiền bạc nhiều mà ăn cũng chẳng hết, người em lấy một số ra để giúp đỡ những người nghèo trong vùng. Ai ai cũng yêu quý người em vì tính tình tốt bụng lại biết giúp đỡ người.
Người anh thấy người em giàu có bất thường nên sang hỏi chuyện. Người em thật thà kể lại cho anh nghe câu chuyện mình được chim thần chở đi lấy vàng ở hòn đảo nọ. Nghe xong, lòng tham nổi lên, anh ta đòi đổi toàn bộ gia tài lấy mảnh vườn và cây khế của người em. Chiều lòng anh, người em cũng bằng lòng.
Vào mùa năm sau, cây khế vẫn tiếp tục sai trái. Một hôm, chim lại bay tới để ăn khế, vợ chồng người anh giả nghèo giả khổ khóc lóc kêu than, chim bèn nói: “Ăn một qủa, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang theo mà đựng”
Người anh mừng quá, giục vợ may túi không phải 3 gang mà là 12 gang để đựng được nhiều vàng
Hôm sau chim thần tới đưa người anh đi lấy vàng. Anh ta bị lóa mắt bởi vàng bạc châu báu trên hòn đảo, nhồi đầy túi rồi, người anh còn cố nhét vàng quanh người. Chim giục mãi anh ta mới chịu leo lên lưng chim để trở về.
Đường thì xa, vàng thì nặng, chẳng mấy chốc chim thần đã thấm mệt. Mấy lần chim bảo người anh vứt bớt vàng đi cho nhẹ nhưng anh ta vẫn khăng khăng ôm lấy túi vàng không chịu buông. Khi bay qua biển, bất ngờ có một cơn gió lớn thổi lên, chim không chịu nổi nữa liền nghiêng cánh. Thế là người anh tham lam cùng túi vàng rơi tòm xuống biển.
NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 3/2018
CHỒI 1
Thơ - Đồng Dao - Ca Dao
Bài thơ:
BÓ HOA TẶNG CÔ
Tác giả: Ngô Quân Miện
Ngày mồng tám tháng ba
Chúng em đi hái hoa
Mang về tặng cô giáo
Bó hoa của em đây
Vàng tươi hoa cúc áo
Hồng hồng hoa cối xay
Đỏ rực nụ dong riềng
Tim tím hoa bìm bìm
Dây tơ hồng em cuốn
Thành một bó vừa xinh
Sao em hồi hộp thế
Chẳng nói được câu nào
Lời cô thân thiết sao
Vòng tay cô dịu quá
Có phải hoa nói hộ
Cho lòng em xôn xao
Ôi chùm hoa bé nhỏ
Của đồng quê ngọt ngào
GIÚP BÀ
Tác giả: Hoàng Thị Phảng
Chiều nay đi học về
Trên vỉa hè em thấy
Một bà già chống gậy.
Muốn tránh xe qua đường.
Em vội dừng bước chân
Đến bên bà nói nhỏ:
Đường nhiều xe lắm đó
Để cháu dắt bà qua
Tay em nắm tay bà
Cùng bước qua đường rộng
Chia tay bà cảm động
Khen mãi em bé ngoan
Đồng dao:
ĐI CẦU ĐI QUÁN
Đi cầu đi quán
Đi bán lợn con
Đi mua cái xoong
Đem về đun nấu
Mua quả dưa hấu
Về biếu ông bà
Mua một đàn gà
Về cho ăn thóc
Mua lược chải tóc
Mua cặp gài đầu
Đi mau về mau
Kẻo trời sắp tới
Bài hát
NGÀY VUI MÙNG 8-3
Tác giả: Hoàng Văn Yến
Hôm nay là ngày vui của bà, của mẹ.
Ngày vui của cô giáo, ngày mùng 8/3.
Hãy hát vang bài ca, mừng bà, mừng mẹ.
Con chúc mừng cô giáo, ngày mùng 8/3
EM ĐI CHƠI THUYỀN
Tác giả: Trần Kiết Tường
Em đi chơi thuyền trong Thảo Cầm Viên
Chim kêu hót mừng chào đón xuân về.
Thuyền em thuyền con vịt nó bơi bơi bơi
Thuyền em thuyền con rồng nó bay bay bay.
Má dặn em ngồi yên khi đi chơi thuyền
Vui quá bạn ơi mai em vào em đi xe hơi.
Nghe kể chuyện
XE ĐẠP CON TRÊN PHỐ
Sáng sớm nay mọi người đã đi làm hết. Chỉ còn mỗi mình Xe Đạp con ở nhà. Nằm một mình buồn quá, Xe Đạp con nghĩ: “Mình phải đi dạo phố mới được!”
Vừa ra khỏi nhà, Xe Đạp con đã thấy trên đường phố đầy ắp những Xe Tải, Xe Hơi, Xe Buýt, cả Xe Gắn Máy và Xe Đạp to nữa.Tất cả đều chạy rất trật tự trên con đường riêng của mình. Xe Đạp con cố len vào chạy cạnh những xe lớn. Chợt trông thấy một chiếc xe tải cũ dính đầy bụi đất, bên trên chất những bao hàng thật to, Xe Đạp con thắc mắc hỏi lớn:
– Bác Tải ơi! Bác chở gì nhiều thế?
Bác Tải già thì thầm: – Bác chở gạo đấy cháu ạ!
Xe Đạp con vẫn hỏi tiếp: – Bác chở gạo để làm gì ạ?
Nghe Xe Đạp con hỏi, chú Buýt đi bên cạnh kêu lên:
– Ơ hay! Thế lúa gạo có ích gì cho con người hở cháu?
Xe Đạp con nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu rồi hỏi tiếp chú Buýt:
– Thế sao chú không chở gạo giúp bác Tải mà chở toàn là người không vậy?
Chú Buýt ngập ngừng vì câu hỏi của Xe Đạp con:
– Ừ…thì…chú…
Bác Tải già từ tốn xen vào:
– Xe Đạp ơi! Cháu thấy trên mình bác có băng ghế nào không? Còn trên mình của chú Buýt thì đầy những băng ghế nệm êm ả đó thôi.
-“Ừ nhỉ!” – Xe Đạp con ngẫm nghĩ: “Mọi người tựa lưng vào băng ghế đọc sách, xem báo có vẻ thú vị lắm!”. Mải hỏi chuyện và suy nghĩ, Xe Đạp con quên mất mình đã chạy lấn sang vạch trắng giữa đường.
Chợt có tiếng gọi khẽ: Này, Xe Đạp con ơi! Em đi sang bên đường của em đi nào!
Xe Đạp con quay người về phía có tiếng nói. Thì ra là chị Xe Hơi. Tiếng của chị mới êm ả làm sao chứ không rồ rồ ầm ĩ như bác Tải và chú Buýt. Trông dáng vẻ của chị cũng xinh thật là xinh!
Nghe chị Xe Hơi nhắc nhở, Xe Đạp con tỏ ra bực mình lắm:
– Mặc em, em thích chạy đua với mọi người cơ!
Xe Đạp con vẫn bướng bỉnh chạy phăng phăng phía sau chú Buýt. Đèn đỏ bật lên, tất cả dừng lại. Bỗng một anh Cứu Thương phía sau chạy lên, tiếng còi inh ỏi làm Xe Đạp con luống cuống ngã lăn ra đường. Chị Xe Hơi phía sau vội vàng đỡ Xe Đạp dậy. Xe Đạp con thẹn thùng lí nhí:
– Em cảm ơn chị!
Rồi Xe Đạp con nhanh nhẹn chạy sang bên đường của mình, nơi có những xe đạp đang đi.









