NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 3/2018
CHỒI 3
Thơ - Đồng Dao - Ca Dao
Bài thơ:
XE CẦN CẨU
Tác giả: Nguyễn Đức
Là xe cần cẩu
Tôi đâu vội vàng
Như nàng xe khách
Tôi không luồn lách
Như chú xe zin
Ai mà xin đường
Tôi xin nhường trước
Là xe cần cẩu
Vươn cánh tay dài
Tầng cao nhà máy
Giúp sức dựng xây
Xe nào qua đây
Xảy ra sự cố
Tôi liền giúp ngay.
TIẾNG ĐỘNG QUANH EM
Kính koong kính koong
Là tiếng xe đạp
Pin pin pin pin
Là tiếng ô tô
Píp píp nhỏ hơn
Là xe máy đấy
Tu tu xình xịch
Là tàu hỏa đi
Tiếng vang ù ù…
Là máy bay nhé
Tu tu đầu sóng
Là tàu thủy cơ
Phành phạch, phành phạch
Ca nô rẽ nước
Tiếng khua trong nước
Là tiếng thuyền nan
Tiếng cười vang dòn
Khi em vui đấy
Em yêu biết mấy
Tiếng động quanh em.
Đồng dao:
ĐI CẦU ĐI QUÁN
Đi cầu đi quán
Đi bán lợn con
Đi mua cái xoong
Đem về đun nấu
Mua quả dưa hấu
Về biếu ông bà
Mua một đàn gà
Về cho ăn thóc
Mua lược chải tóc
Mua cặp gài đầu
Đi mau về mau
Kẻo trời sắp tới
Bài hát
EM ĐI QUA NGÃ TU ĐƯỜNG PHỐ
Nhạc và lời: HOÀNG VĂN YẾN
Trên sân trường, chúng em chơi giao thông.
Đi vòng quanh, qua ngã tư đường phố .
Đèn bật lên màu đỏ thì em dừng lại.
Đèn bật lên màu xanh em nhanh qua đường.
Nghe kể chuyện
CÁI HỐ BÊN ĐƯỜNG
Có một bầy thú nhỏ sống cùng nhau trong khu rừng nọ. Ngày ngày chúng thường đi trên một con đường nhỏ rồi băng qua một ngã tư có chốt đèn giao thông để tới trường. Và cũng đi trên con đường đó, cha mẹ chúng sẽ đi tới chợ để mua đồ ăn hoặc đến nơi làm việc.
Sáng nay, Thỏ con dậy sớm, nó muốn đến trường ngay để có thời gian ôn lại bài trước khi cô giáo tới. Thỏ con khoác cặp sách trên vai, leo lên xe, vừa đạp xe chậm rãi vừa ngắm nhìn trời mây và hát véo von. Chợt nó nhìn xuống đường và hét toáng lên:
– Ối…ối…
Thì ra nó nhìn thấy cái hố to tướng ở ngay giữa đường! Thỏ con dừng lại và tìm cách đi vòng qua để tránh. Rồi Thỏ con đã tới trường thật sớm mà không bị lăn xuống hố đâu nhé!
Một lát sau, cô mèo Mướp xách giỏ đi chợ. Buổi sáng trong lành, mát mẻ quá nên cô mèo Mướp cũng vừa đạp xe chầm chậm và lẩm bẩm hát: “Meo, meo, meo…Meo, meo, meo…” Bỗng: “Ừm!…” thế là cả cô Mèo mướp cùng cái giỏ đi chợ và xe lọt ngay xuống hố. Hốt hoảng cô mèo Mướp kêu thất thanh:
– Meo! Meo…Cứu tôi với nào…Meo, meo…
Từ đằng xa, một bác Hươu cao cổ đang đi bộ thể dục trên lề đường. Nghe tiếng kêu của cô mèo Mướp, bác Hươu vội vàng lao tới. Vươn cái cổ dài xuống hố, bác Hươu nhẹ nhàng đưa được cả cô mèo và chiếc xe đạp của cô ấy lên khỏi mặt đất. May mà cô Mèo chỉ bị sây sước nhẹ thôi vì cô ấy đi xe chậm chứ không phóng nhanh như một số người khác.
– Cám ơn anh Hươu cao cổ! May cho tôi quá…! – Cô Mèo Mướp nói với bác Hươu.
– Không có chi mà, không có chi mà…! Cô không bị đau đớn gì là tốt rồi. Có điều, mình phải làm gì để giúp cho những người đi sau không bị lăn xuống hố chứ?
Bàn với nhau một lúc, cô Mèo Mướp và bác Hươu đã quyết định: trước tiên bác Hươu sẽ vươn cổ bứt một cành cây lớn để cắm ngay trước cái hố báo cho mọi người biết mà tránh khi đi tới đoạn đường này. Sau đó, cô Mèo cùng bác Hươu sẽ về nhà rủ mọi người trong khu rừng mang cuốc xẻng ra san lấp cho cái hố không còn nữa.
Buổi chiều, đi học về Thỏ con hết sức cảnh giác. Từ xa, nó đã cố nhớ xem cái hố nằm ở khúc đường nào để lái xe vòng qua mà tránh. Nhưng lạ chưa, Thỏ con không còn tin vào mắt mình nữa. “Cái hố to tướng” trên đường buổi sáng không thấy đâu cả!..Suốt dọc đường về nhà, Thỏ con đã suy nghĩ và khi hiểu ra mọi chuyện, nó dường như rất ân hận.
Các bé có biết, Thỏ con ân hận về chuyện gì không?