Truyện : SƠN TINH – THUỶ TINH
Đồng dao
Bài thơ: BÁC HỒ CỦA EM
Bài hát: Ai Yêu Bác Hồ Chí Minh
Bài hát: Em yêu trường em
Thuở ấy, vua Hùng Vương thứ 18 có một cô con gái rất xinh. Vua muốn chọn chàng rể vừa hiền, vừa tài, nên truyền lệnh mở hội kén rể. Trai tráng khắp nơi nô nức kéo về kinh đô thi tài. Đã mấy ngày qua, biết bao nhiêu chàng trai tuấn tú, võ nghệ tài ba lần lượt ra trổ tài, nhưng vẫn chưa được nhà vua ưng chọn. Vua đã hơi thất vọng thì bỗng nhiên có hai người cùng một lúc tiến vào xin thi tài, một người tên là Sơn Tinh, còn người kia tên là Thủy Tinh. Vua truyền cho hai người cùng trổ tài. Lời vua truyền vừa dứt, Thủy Tinh đã vội ra oai, gây sấm sét đùng đùng, mây tuôn gió nổi, bốn bề nước đổ, trời đất tối tăm. Cả một vùng đất rung chuyển, thật là rùng rợn. Đến lượt Sơn Tinh liền khoan thai vẫy tay hóa phép dời núi, đổ cây, phá rừng vung đất chống lại trận nước dâng lên của Thủy Tinh. Sơn Tinh giơ gậy thần chỉ bốn phương, lập tức cảnh vật trở lại bình thường, trời trong, sông lặng, cây cỏ xanh tươi.
Vua Hùng thấy hai người cùng tài giỏi không biết nên gả con gái cho ai. Vua ngẫm nghĩ một lúc rồi phán rằng:
– Sơn Tinh và Thủy Tinh đều tài giỏi cả. Nhưng muốn lấy công chúa thì phải có lễ vật ra mắt ta! Vậy rạng sáng mai, ai đem của lạ vật quý đến trước, ta sẽ gả con gái cho người ấy!
Tờ mờ sáng hôm sau, Sơn Tinh đã mang lễ vật đến dâng vua, lễ vật của Sơn Tinh có voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao và bao nhiêu vàng bạc, châu báu. Vua Hùng giữ lời hẹn gả công chúa cho Sơn Tinh.
Thủy Tinh cũng đem ngọc châu, đồi mồi, san hô, bao giống tôm cá quý đến dâng vua. Nhưng Thủy Tinh đến chậm quá. Sơn Tinh đã rước công chúa về núi mất rồi.
Thủy Tinh không lấy được công chúa nổi giận dâng nước lên bao vây núi. Suốt ngày đêm, đất trời đen tối, mưa gió mịt mùng, đồng ruộng, đất đai ngập nước.
Sơn Tinh bình tĩnh tìm cách chống trả lại Thủy Tinh. Nước dâng cao bao nhiêu thì Sơn Tinh lại hóa phép làm cho núi dâng cao lên bấy nhiêu. Quân của Sơn Tinh từ trên núi ném đá tới tấp xuống nước làm cho quân lính của Thủy Tinh chết rất nhiều. Xác cá, xác ba ba, thuồng luồng… nổi đầy mặt nước.
Thủy Tinh đánh mãi vẫn không thắng được Sơn Tinh. Cuối cùng Thủy Tinh đành rút nước, lui quân về.
Tuy vậy Thủy Tinh vẫn không quên được chuyện xưa. Hàng năm cứ vào khoảng tháng bảy, tháng tám là Thủy Tinh lại dâng nước lên đánh Sơn Tinh.
Con cua mà có hai càng
Đầu, tai không có bò ngang cả đời
Con cá mà có cái đuôi
Hai vây ve vẩy nó bơi rất tài
Con rùa mà có cái mai
Cái cổ thụt ngắn, thụt dài vào ra
Con voi mà có hai ngà
Cái vòi nó cuốn đổ nhà đổ cây
Con chim mà có cánh bay
Bay cùng nam, bắc, đông, tây tỏ tường
Nhà em treo ảnh Bác Hồ
Bên trên là một lá cờ
Ngày ngày Bác mỉm miệng cười
Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà
Ngoài sân có mấy con gà
Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi
Em nghe như Bác dạy lời
Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa
Trồng rau, quét bếp, đuổi gà
Thấy tàu bay Mĩ nhớ ra hầm ngồi
*
Bác lo bao việc trên đời
Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em
Khi em ra đời
Đã không còn Bác
Chỉ còn tiếng hát
Chỉ còn lời ca
Chỉ còn câu chuyện
Chỉ còn bài thơ
Mà em vẫn thấy Bác sao rất gần
Năm điều Bác dạy mãi còn vang ngân.
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng.
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng.
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng.
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu nhi Việt Nam.
Bác chúng em dáng cao cao, người thanh thanh,
Bác chúng em, mắt như sao, râu hơi dài.
Bác chúng em, nước da nâu vì sương gió.
Bác chúng em, thề cương quyết trả thù nhà.
Hồ Chí Minh kính yêu chúng em kính yêu Bác Hồ Chí Minh
Em yêu trường em, với bao bạn thân và cô giáo hiền, như yêu quê hương, cắp sách đến trường trong muôn vàn yêu thương.
Nào bàn nào ghế, nào sách nào vở, nào mực nào bút, nào phấn nào bảng và tiếng chim vui trên cành cây cao cả lá cờ sao trong nắng thu vàng.
Yêu sao yêu thế,trường của chúng em.
Em yêu trường em, với bao bạn thân và cô giáo hiền, như yêu quê hương, cắp sách đến trường trong muôn vàn yêu thương.
Mùa phượng phượng bướm, mùa cúc vàng nở, mùa huệ huệ trắng, đào thắm hồng đỏ, trường chúng em đây như vườn hoa tươi, người tốt việc hay là cháu Bác Hồ.
Yêu sao yêu thế, trường của chúng em.
Truyện : THÁNH GIÓNG
Truyện: Ai ngoan sẽ được thưởng
Bài thơ: Em yêu nhà em
Bài thơ: Hoa quanh lăng Bác
Đồng dao
Bài hát: Hòa bình cho bé
Bài hát: Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ
Vào đời Hùng Vương thứ 6, ở một làng nọ có hai vợ chồng ông lão rất hiền lành, chăm chỉ làm ăn và có tiếng là phúc đức hay giúp đỡ mọi người. Hai ông bà tuổi đã cao mà vẫn không có lấy một mụn con.
Một hôm bà lão ra đồng trông thấy một vết chân rất to, bà tò mò liền đặt bàn chân mình lên ướm thử để xem thua kém bao nhiêu. Không ngờ về nhà bà mang thai. Chín tháng mười ngày sau mà bà vẫn chưa sinh, ông lão mong chờ đứa con nhưng không được, ông lâm bệnh rồi qua đời. Mười hai tháng sau bà sinh một thằng bé mặt mũi rất khôi ngô. Bà đặt tên cho con là Gióng. Nhưng lạ thay! Ðứa trẻ cho đến khi lên ba vẫn không biết nói, biết cười, cũng chẳng biết đi, cứ đặt đâu thì nằm đấy.
Bấy giờ có giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi nước ta, cầm đầu là Ân Vương, nổi tiếng độc ác, dữ tợn, hắn đi đến đâu là cho quân đánh chém giết người đốt nhà đến đấy. Dân chúng vừa sợ hãi vừa căm giận ngút trời. Nhà vua đã bao lần cho quân vây đánh nhưng không được, bất an về quốc gia, vua bèn truyền cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài giỏi cứu nước. Sứ giả đi đến đâu cũng kêu to:
– Loa loa loa loa! Giặc Ân hung hãn, người tài ở đâu, cứu dân cứu nước.
Nghe thấy tiếng loa của sứ giả, Gióng đang nằm bỗng bật dậy gọi mẹ:
– Mẹ ơi, mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con.
Mẹ Gióng đang vui mừng vì con đã nói được, nhưng nghe con nhắc mời sứ giả thì cản lại:
– Con bé thế này, sao có thể ra trận đánh giặc được.
Gióng vẫn cương quyết:
– Mẹ cứ ra mời sứ giả vào đây cho con.
Bà mẹ đành ra mời sứ giả vào, vào đến nơi không thấy tráng sĩ anh hùng nào, chỉ thấy một cậu bé ba tuổi đang ngồi trên giường, sứ giả tức giận toan bỏ đi thì Gióng cất lời, dõng dạc từng chữ:
– Sứ giả hãy về tâu với nhà vua, đúc cho ta một con ngựa sắt, một áo giáp sắt, một cây roi sắt ta sẽ phá tan lũ giặc này.
Sứ giả lấy làm kinh ngạc, vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ ngày đêm làm gấp những thứ mà Gióng đã dặn. Từ sau ngày gặp sứ giả Gióng lớn nhanh như thổi. Cơm mẹ nấu ra bao nhiêu Gióng ăn hết bấy nhiêu, nhà hết gạo, mẹ Gióng phải nhờ đến bà con chòm xóm, mọi người vui lòng góp gạo nuôi Gióng, ngặt nỗi nhà nông dân nghèo chỉ có cơm với cà muối, Gióng ăn bao nhiêu cũng không đủ, áo vừa mặc xong đã đứt chỉ. Dân làng hồ hởi giúp sức mong Gióng ra tay giết giặc cứu nước.
Lúc này giặc đã đến chân núi Trâu. Mọi người lo lắng sợ hãi, vừa lúc đó, các thứ mà Gióng cần đã xong, sứ giả vội đem ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt đến. Gióng đứng dậy vươn vai trở thành một tráng sĩ lực lưỡng, chàng mặc áo giáp vào, cầm roi thúc mông ngựa, ngựa hí một tiếng vang trời. Gióng nhảy lên lưng ngựa, ngựa phun lửa phi thẳng đến nơi có giặc, Gióng vung một roi, hàng chục tên giặc chết như ngả rạ, giặc chạy không kịp, bị roi sắt của Gióng giáng vào người. Bỗng nhiên roi sắt gãy, Gióng nhanh trí nhổ những bụi tre bên đường làm vũ khí. Thế giặc tan vỡ, chúng giẫm đạp lên nhau bỏ chạy, Gióng thúc ngựa đuổi đến chân núi Sóc Sơn.
Gióng quay đầu về ngôi làng, dập đầu lạy mẹ ba cái, tạ ơn công sinh thành rồi cởi áo giáp bỏ lại, cả người lẫn ngựa từ từ bay về trời.
Vua nhớ công ơn, không biết lấy gì đền đáp, phong là Phù Ðổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay ở quê nhà. Hiện nay vẫn còn đền thờ ở làng Phù Ðổng, tục gọi là làng Gióng. Mỗi năm đến tháng tư làng mở hội rất to để tưởng nhớ công ơn của thánh Gióng. Những dẫy ao tròn nối từ Kim Anh vạn phúc đến chân núi Sóc chính là những vết chân ngựa Gióng để lại. Những bụi tre đằng ngà ở huyện Gia Bình vì ngựa phun lửa bị cháy mới ngả mầu vàng óng như thế. Người ta còn nói khi ngựa thét lửa, lửa đã thiêu cháy một làng, cho nên làng đó về sau gọi là làng Cháy .
Một buổi sáng, Bác Hồ đến thăm trại nhi đồng. Vừa thấy Bác các em nhỏ ùa ra đón Bác. Em nào cũng muốn đến thật gần Bác để nhìn Bác cho rõ. Có em khi đi giật lùi phía trước Bác. Những em nhỏ nhất cũng cố chen vào để được gần Bác hơn. Những em lớn ở ngoài cùng đã nhìn rõ Bác rồi, vẫn cứ kiễng chân lên để nhìn cho rõ hơn. Bác dắt tay hai em nhỏ nhất đi giữa đám trẻ. Mắt Bác sáng hơn, vẻ mặt Bác hồng hào hơn lúc thường. Bác cùng các em vào phòng họp rồi đi xem phòng ăn, phòng ngủ, nhà bếp, chỗ tắm rửa. Khi trở lại phòng họp, Bác ngồi giữa các em nhỏ và hỏi:
– Các cháu chơi có vui không?
Những tiếng trả lời non nớt vang lên: – Thưa Bác, vui lắm ạ!
Bác hỏi: – Các cháu ăn có no không?
– No ạ!
– Các cô có mắng phạt các cháu không?
– Không ạ!
Bác khen: – Thế thì tốt lắm! Bây giờ, Bác chia kẹo cho các cháu. Các cháu có thích kẹo không?
Các cháu đồng thanh trả lời: – Có ạ! Có ạ!
Một em bé giơ tay xin nói: – Thưa Bác, ai ngoan thì được ăn kẹo, ai không ngoan thì không được ăn ạ!
Bác hỏi: – Các cháu có đồng ý không? – Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!
Các cháu đứng thành vòng rộng. Bác cầm gói kẹo đi chia cho từng cháu.
Đến lượt thì Tộ không giơ tay ra nhận, chỉ khẽ thưa: – Thưa Bác, hôm nay cháu không vâng lời cô. Cháu không ngoan, không được ăn kẹo của Bác ạ!
Bác cười trìu mến, xoa đầu đứa cháu nhỏ dũng cảm và khen: – Cháu biết nhận lỗi, thế là ngoan lắm đấy! Cháu vẫn được phần kẹo như các bạn khác.
Bạn Tộ mừng rỡ, cầm lấy kẹo của Bác cho.
Chẳng đâu bằng chính nhà em
Có đàn chim sẻ bên thềm líu lo
Có nàng gà mái hoa mơ
Cục ta, cục tác khi vừa đẻ xong
Có bà chuối mật lưng ong.
Có ông ngô bắp rau hồng như tơ
Có ao muống với cá cờ
Em là chị Tấm đợi chờ bống lên
Có đầm ngào ngạt hương sen
Ếch con học nhạc, dế mèn ngâm thơ
Dù đi xa thật là xa
Chẳng đâu vui được như nhà của em
Hoa ban xòe cánh trắng
Lan tươi màu nắng vàng
Cánh hồng khoe nụ trắng
Bay làn hương dịu dàng
Mùa đông đẹp hoa mai
Cúc mùa thu thơm mát
Xuân tươi sắc hoa đào
Hè về sen tỏa ngát
Như bao người đứng gác
Thay phiên nhau đêm ngày
Hoa nở quanh Lăng Bác
Suốt bốn mùa hương bay.
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng.
Đố ai đếm được lá rừng
Đố ai đếm được mấy tầng trời cao
Đố ai đếm được vì sao
Đố ai đếm được công lao Bác Hồ
Cờ hòa bình bay phấp phới, dưới trời xanh biếc xanh
Kìa đàn bồ câu trắng trắng, mắt tròn xoe hiền hòa
Hòa bình là tia nắng ấm, thắm hồng môi bé xinh
Nhịp đàn cùng vang tiếng hát, tay vòng tay bé ngoan.
Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ
Râu bác dài tóc Bác bạc phơ
Em âu yếm hôn đôi má bác
Vui bên bác là em múa hát
Hát bài Hồ Chí Minh muôn năm
Múa bài Hồ Chí Minh muôn năm
Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ
Râu bác dài tóc bác bạc phơ
Em âu yếm hôn đôi má bác
Vui bên Bác là em múa hát
Hát bài Hồ chí minh muôn năm
Múa bài Hồ chí minh muôn năm
Truyện : Ai ngoan sẽ được thưởng
Bài thơ: BÁC HỒ CỦA EM
Bài thơ: HỒ SEN
Bài thơ: QUÊ HƯƠNG
Ca dao: Con mèo mà trèo cây cau
Một buổi sáng, Bác Hồ đến thăm trại nhi đồng. Vừa thấy Bác các em nhỏ ùa ra đón Bác. Em nào cũng muốn đến thật gần Bác để nhìn Bác cho rõ. Có em khi đi giật lùi phía trước Bác. Những em nhỏ nhất cũng cố chen vào để được gần Bác hơn. Những em lớn ở ngoài cùng đã nhìn rõ Bác rồi, vẫn cứ kiễng chân lên để nhìn cho rõ hơn. Bác dắt tay hai em nhỏ nhất đi giữa đám trẻ. Mắt Bác sáng hơn, vẻ mặt Bác hồng hào hơn lúc thường. Bác cùng các em vào phòng họp rồi đi xem phòng ăn, phòng ngủ, nhà bếp, chỗ tắm rửa.
Khi trở lại phòng họp, Bác ngồi giữa các em nhỏ và hỏi: – Các cháu chơi có vui không?
Những tiếng trả lời non nớt vang lên: – Thưa Bác, vui lắm ạ!
Bác hỏi: – Các cháu ăn có no không?
– No ạ!
– Các cô có mắng phạt các cháu không?
– Không ạ!
Bác khen: – Thế thì tốt lắm! Bây giờ, Bác chia kẹo cho các cháu. Các cháu có thích kẹo không?
Các cháu đồng thanh trả lời: – Có ạ! Có ạ!
Một em bé giơ tay xin nói: – Thưa Bác, ai ngoan thì được ăn kẹo, ai không ngoan thì không được ăn ạ!
Bác hỏi: – Các cháu có đồng ý không? – Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!
Các cháu đứng thành vòng rộng. Bác cầm gói kẹo đi chia cho từng cháu.
Đến lượt thì Tộ không giơ tay ra nhận, chỉ khẽ thưa: – Thưa Bác, hôm nay cháu không vâng lời cô. Cháu không ngoan, không được ăn kẹo của Bác ạ!
Bác cười trìu mến, xoa đầu đứa cháu nhỏ dũng cảm và khen: – Cháu biết nhận lỗi, thế là ngoan lắm đấy! Cháu vẫn được phần kẹo như các bạn khác.
Bạn Tộ mừng rỡ, cầm lấy kẹo của Bác cho.
(Phan Thị Thanh Nhàn )
Khi em ra đời
Đã không còn Bác
Chỉ còn tiếng hát
Chỉ còn lời ca
Chỉ còn câu chuyện
Chỉ còn bài thơ
Mà em vẫn thấy
Bác sao rất gần
Năm điều Bác dạy
Mãi còn vang ngân.
Hoa sen đã nở
Rực rỡ đầy hồ
Thoang thoảng gió đưa
Mùi hương thơm ngát
Lá sen xanh mát
Đọng hạt sương đêm
Sương long lanh chạy
Nhược Thủy
( trích)
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Đỗ Trung Quân
Con gà cục tác lá chanh
Con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi.
Con chó khóc đứng khóc ngồi
Mẹ ơi, đi chợ mua tôi đồng riềng.
Con mèo mà trèo cây cau
Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà?
– Chú chuột đi chợ đường xa
Mua mắm mua muối giỗ cha con mèo!
Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ
Râu bác dài tóc Bác bạc phơ
Em âu yếm hôn đôi má bác
Vui bên bác là em múa hát
Hát bài Hồ Chí Minh muôn năm
Múa bài Hồ Chí Minh muôn năm
Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ
Râu bác dài tóc bác bạc phơ
Em âu yếm hôn đôi má bác
Vui bên Bác là em múa hát
Hát bài Hồ chí minh muôn năm
Múa bài Hồ chí minh muôn năm
Truyện : THỎ NGOAN
Bài thơ: MƯA
Bài hát: MÙA HÈ ĐỀN
Bài hát: CHÁU ĐI MẪU GIÁO
Bác Gấu đang đi giữa rừng thì trời đổ mưa ào ào. Bác ướt hết. Bác Gấu đi đến nhà Cáo. Bác gõ cửa cốc cốc và gọi:
– Cáo ơi! Bác ướt hết rồi, cho bác vào nhà với.
Cáo không muốn cho bác Gấu vào nhà nên không mở cửa, nó bảo:
– Không vào được đâu !
Bác Gấu lại phải đi. Trời vẫn đổ mưa ào ào. Bác Gấu đến nhà Thỏ. Bác gõ cửa: cốc, cốc, cốc và gọi:
– Cháu Thỏ ơi ! Cháu Thỏ ơi ! Bác ướt hết rồi, cho bác vào với!
Thỏ vội chạy ra mở cửa. Vừa trông thấy bác gấu, Thỏ kêu lên:
– Ôi ! Bác ướt hết cả rồi ! Bác vào nhà cháu đi.
Thỏ dắt tay mời bác Gấu vào nhà. Thỏ đốt lửa cho bác Gấu sưởi. Lửa cháy bập bùng ấm áp quá. Một lúc sau, bác Gấu đã sưởi khô người. Bác gấu nói:
– Thỏ ngoan quá ! Bác cảm ơn cháu.
Mưa ở trên trời
Mưa rơi xuống đất
Vừa ngồi trong nước
Đã nhào ra sân
Mưa không có chân
Ở đâu cũng đến
Mùa hè đến, chim hót vui.
Bướm vờn hoa lượn bay trong nắng.
Mùa hè đến, mùa hè vui.
Em hát ca đón mùa hè sang.
Cháu lên ba cháu đi mẫu giáo
Cô thương cháu vì cháu không khóc nhè…
Không khóc nhè để mẹ trồng cây trái..
Cha vào nhà máy ông bà vui cấy cày..
Là lá la la là là lá la la…
- Truyện : CÂY TRE TRĂM ĐỐT
- Đồng dao: VÈ HOA
- Ca dao: MỒNG MỘT LƯỠI TRAI
- Bài thơ: GÀ NỞ
- Bài hát: MÂY TRẮNG, MÂY ĐEN
- Bài hát: TẠM BIỆT BÚP BÊ
Ngày xưa có hai vợ chồng nhà kia hiếm hoi mãi mới sinh được một đứa con, lại là một chú Rùa bé tí ti. Hai vợ chồng buồn quá định vứt nhưng Rùa nói:
– Con là con của bố mẹ, bố mẹ đừng vứt con đi.
Thấy vậy, hai vợ chồng liền để Rùa lại nuôi. Rùa ăn ít như mèo, ăn xong lại ngủ một xó.
Mùa đông năm ấy, vua xây nhà. Vua bắt gia đình nào cũng phải đi phu, vác đất, vác gỗ làm nhà cho vua. Ai không đi sẽ bị tội nặng. Rùa nghe được liền bò đến bàn với mẹ:
– Bố mẹ già rồi, cứ ở nhà mà nghỉ ngơi, để con đi làm cho nhà vua thay bố mẹ.
Mẹ Rùa lắc đầu nhìn con không tin tưởng. Nhưng nghe giọng Rùa quả quyết, bà cũng lấy dao buộc vào lưng cho Rùa như người đi rừng. Người vừa làm nhà, người đi lại chật đường, Rùa lại bò giữa đám đông, lâu lâu lại nghe người ta bàn tán với nhau, thắc mắc sao không thấy bố mẹ rùa đi làm cho nhà vua. Sợ những lời bàn tán của bà con sẽ đến tai vua thì vua bắt tội bố mẹ. Rùa bèn ngẩng đầu lên nói to:
– Thưa bà con, cô bác, bố mẹ cháu già yếu rồi không đi làm cho vua được nữa, vì vậy cháu đi làm thay.
Nghe tiếng Rùa nói, mọi người nhìn xuống đất rồi cười lớn.
– Rùa bé thế này thì làm nhà làm sao mà làm nhà được. Thôi! Thôi! Tránh ra cho các cô, các bác làm nếu không người đông, người ta giẫm cho vỡ bẹp mai bây giờ.
Rùa khiêm tốn đáp:
– Các cô, các bác lớn thì vác cây gỗ lớn, cháu nhỏ thì vác cây gỗ nhỏ thôi, có sao đâu!
Mọi người lên rừng, Rùa cũng lên rừng. Người lớn vác những cây gỗ to bằng cái cột. Rùa bé thì Rùa vác cây gỗ to bằng ngón tay, mọi người lại xì xào, cười cây gỗ của Rùa nhưng Rùa không nói gì cứ im lặng. Vác được cây gỗ nào về, Rùa lại xếp vào một đống riêng. Hết ngày Rùa mới đến bên đống gỗ ghé miệng thổi “Phù, phù” mấy cái thì lạ chưa những cây gỗ tự nhiên to lên khác thường. Những cây to gấp ba bốn lần những cây gỗ của người lớn vác, khiến ai cũng phải ngạc nhiên.
Vác gỗ xong, mọi người bắt tay vào làm nhà. Nhà của vưa định làm to quá, mọi người làm mãi mà không xong, ai cũng sốt ruột muốn về nhà. Thấy mọi người chán nản, Rùa nói với mọi người là cứ tâu với nhà vua để cho Rùa làm một mình, Rùa cam đoan là Rùa chỉ làm một ngày là xong.
Nghe Rùa nói, mọi người không tin nhưng vì muốn nhanh chóng được về nhà nên có người đem lời Rùa nói để kể lại với vua.
Vua gọi Rùa tới và bảo:
– Rùa làm nhà cho ta xong sớm thì ta sẽ trả cho nhiều tiền công rồi ta cho về với bố mẹ. Nếu Rùa không làm được thì ta sẽ nọc Rùa ra đánh đủ trăm roi.
Rùa không nói gì, bắt tay ngay vào việc. Nhờ có bạn bè của Rùa giúp đỡ, Rùa chỉ làm đúng một ngày là xong nhà của vua. Rùa mời vua đến nhận nhà. Nhìn ngôi nhà nguy nga đồ sộ vua thích lắm. Nhưng lòng tham lại nổi lên, vua không trả tiền công cho Rùa, không cho Rùa về với bố mẹ như lời vua đã hứa và vua lại còn bắt Rùa làm cho vua một ngôi nhà nữa. Rùa nhận lời nhưng ra điều kiện là trong lúc Rùa đi lấy gỗ thì vua phải giữ mai cho Rùa không được làm mất.
Vua đồng ý. Thế là Rùa liền trút mai, vươn vai ba lần và hóa thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú, chuẩn bị đi vác gỗ. Thấy lạ, vua tò mò hỏi Rùa:
– Thế bây giờ ta muốn vào nằm thử trong mai rùa có được không?
Rùa đáp: – Được.
Tên vua dại dột liền chui vào mai Rùa nằm thử, chàng trai bỗng nói: “Khép lại! khép lại!”, mai rùa tự nhiên khép chặt lại, tên vua gian ác tham lam biến luôn thành con rùa. Xấu hổ quá, hắn phải bò lên rừng, đói thì kiếm mộc nhĩ mà ăn. Còn chàng Rùa chúng ta thì được mọi người tôn lên làm vua. Chàng trở về nhà đón bố mẹ đến cung vua ở với mình và đối xử với bố mẹ rất hiếu thảo.
Hoa nhài thoang thoảng bay xa
Mùi thơm khác hẳn, thật là có hương
Hoa cúc không sợ thu sương
Để màu ẩn dật, mùi hương đậm đà
Hoa sen mùa hạ nở ra
Ở bùn mà lại không pha sắc bùn
Hoa mai chót vót đỉnh non
Trắng như bông tuyết hãy còn kém xa
Mẫu đơn phú quý gọi là
Hải đường sắc đẹp nhưng mà không hương
Hoa quỳ nhất ý hướng dương
Hoa liễu trong trắng, trông thường như bông
Phù dung mọc ở bên sông
Hoa đào gặp được gió đông mới cười
Mồng một lưỡi trai
Mồng hai lá lúa
Mồng ba câu liêm
Mồng bốn lưỡi liềm
Mồng năm liềm giật
Mồng sáu thật trăng
Mười rằm trăng náu
Mười sáu trăng treo
Mười bảy sảy giường chiếu
Mười tám rám trấu
Mười chín đụn dịn
Hăm mươi giấc tốt
Hăm mốt nửa đêm
Hăm hai hạ huyền
Hăm ba gà gáy
Hăm bốn ở đâu
Hăm nhăm ở đấy
Hăm sáu đã vậy
Hăm bẩy làm sao
Hăm tám thế nào
Hăm chín thế ấy
Ba mươi chẳng thấy
Mặt mày trăng đâu
Ổ trứng lặng im
Giờ kêu chiếp, chiếp
Gà mẹ xơ xác
Đôi mắt có quầng
Con đông vướng chân
Mẹ càng kêu hãnh
Mẹ dang đôi cánh
Con biếng vào trong
Mẹ ngẩng trông chừng
Bọn diều,bọn quạ
Bây giờ thong thả
Mẹ đi lên đầu
Đàn con bé tí
Líu ríu chạy sau
Con mẹ đẹp sao
Những hòn tơ nhỏ
Chạy như lăn tròn
Trên sân trên cỏ
Vườn trưa gió mát
Bướm bay rập rờn
Quanh đôi chân mẹ
Một rừng chân con
Khi trời có nắng mây mặc áo trắng
Khi trời có mưa mây mặc áo đen
Khi trời nắng, khi trời mưa
Áo mây hai màu mây trắng, mây đen
Khi trời có nắng cây vườn kết trái
Khi trời có mưa ruộng đồng tốt tươi
Khi trời nắng, khi trời mưa
Nắng mưa hai mùa tươi mát quê em.
Tạm biệt búp bê thân yêu
Tạm biệt gấu mi-sa nhé
Tạm biệt thỏ trắng xinh xinh
Mai tôi vào lớp một rồi
Nhớ lắm, quên sao được
Trường mầm non thân yêu.





















