Truyện : XE ĐẠP CON TRÊN ĐƯỜNG PHỐ
Bài thơ: TRÊN ĐƯỜNG
Đồng dao: BÀ CÒNG ĐI CHỢ
Bài hát: QUÀ MÙNG 8/3
Bài hát: EM ĐI QUA NGÃ TƯ ĐƯỜNG PHỐ
Sáng sớm nay, mọi người đã đi làm hết. Chỉ còn mỗi mình Xe Đạp con ở nhà. Nằm một mình buồn quá, Xe Đạp con nghĩ: “Mình phải đi dạo phố mới được!”.
Vừa ra khỏi nhà, Xe Đạp con đã thấy trên đường phố đầy ắp những Xe Tải, Xe Hơi, Xe Buýt, cả Xe Gắn Máy và Xe Đạp to nữa. Tất cả đều chạy rất trật tự trên con đường riêng của mình. Xe Đạp con cố len vào chạy cạnh những xe lớn. Chợt trông thấy một chiếc xe tải cũ dính đầy bụi đất, bên trên chất những bao hàng thật to, Xe Đạp con thắc mắc hỏi lớn:
– Bác Tải ơi! Bác chở gì nhiều thế?
Bác Tải già thì thầm:
– Bác chở gạo đấy cháu ạ!
Xe Đạp con vẫn hỏi tiếp:
– Bác chở gạo để làm gì ạ?
Nghe Xe Đạp con hỏi, chú Buýt đi bên cạnh kêu lên:
– Ơ hay! Thế lúa gạo có ích gì cho con người hở cháu?
Xe Đạp con nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu rồi hỏi tiếp chú Buýt:
– Thế sao chú không chở gạo giúp bác Tải mà chở toàn người không vậy?
Chú Buýt ngập ngừng vì câu hỏi của Xe Đạp con:
– Ừ…thì….chú…..
Bác Tải già từ tốn xen vào:
– Xe Đạp ơi! Cháu thấy trên mình bác có băng ghế nào không? Còn trên mình của chú Buýt thì đầy những ghế nệm êm ả đó thôi.
“Ừ nhỉ!” – Xe Đạp con ngẫm nghĩ: “Mọi người tựa lưng vào băng ghế đọc sách, xem báo có vẻ thú vị lắm!”. Mải hỏi chuyện và suy nghĩ, Xe Đạp con quên mất mình đã chạy lấn sang vạch trắng giữa đường. Chợt có tiếng gọi khẽ:
– Này, Xe Đạp con ơi! Em đi sang bên đường của em đi nào!
Xe Đạp con quay người về phía có tiếng nói. Thì ra là chị Xe Hơi. Tiếng của chị mới êm ả làm sao chứ không rồ rồ ầm ĩ như bác Tải và chú Buýt. Trông dáng vẻ của chị cũng xinh thật là xinh!
Nghe chị Xe Hơi nhắc nhở, Xe Đạp con tỏ ra bực mình lắm:
– Mặc em, em thích chạy đua với mọi người cơ!
Xe Đạp con vẫn bướng bỉnh chạy phăng phăng phía sau chú Buýt. Đèn đỏ bật lên, tất cả dừng lại. Bỗng một anh Cứu Thương phía sau chạy lên, tiếng còi inh ỏi làm Xe Đạp con luống cuống ngã lăn ra đường. Chị Xe Hơi phía sau vội vàng đỡ Xe Đạp con dậy, Xe Đạp con thẹn thùng lí nhí:
– Em cảm ơn chị!
Rồi Xe Đạp con nhanh nhẹn chạy sang bên đường của mình, nơi có những xe đạp đang đi.
Vỉa hè là lối bé đi
Cầm tay mẹ dắt mỗi khi qua đường.
Xe đông tai nạn bất thường
Một mình bé chớ sang đường bé ơi.
Ra đường bé nhớ bé đi
Nhớ đi bên phải chớ đi lòng đường
Xe cộ qua lại bất thường
Xảy ra tai nạn khôn lường bé ơi!
Bà còng đi chợ trời mưa
Cái tôm cái tép đi đưa bà còng,
Đưa bà đến quãng đường đông
Đưa bà vào tận ngõ trong nhà bà
Tiền bà trong túi rơi ra
Tép, tôm nhặt được trả bà mua rau
Em làm được một cái hoa
Cô cho em mang về nhà,
Em nói rằng con biếu mẹ,
Quà mùng 8-3, quà mùng 8-3.
Trên sân trường, chúng em chơi giao thông.
Đi vòng quanh, qua ngã tư đường phố .
Đèn bật lên, màu đỏ thì em dừng lại.
Đèn bật lên, màu xanh em nhanh qua đường.
Truyện : XE ĐẠP CON TRÊN ĐƯỜNG PHỐ
Bài thơ: XE CHỮA CHÁY
Bài thơ: ĐÈN XANH-ĐÈN ĐỎ
Bài hát: QUÀ MÙNG 8/3
Bài hát: ĐƯỜNG EM ĐI
Bài hát: ĐOÀN TÀU NHỎ XÍU
Sáng sớm nay, mọi người đã đi làm hết. Chỉ còn mỗi mình Xe Đạp con ở nhà. Nằm một mình buồn quá, Xe Đạp con nghĩ: “Mình phải đi dạo phố mới được!”.
Vừa ra khỏi nhà, Xe Đạp con đã thấy trên đường phố đầy ắp những Xe Tải, Xe Hơi, Xe Buýt, cả Xe Gắn Máy và Xe Đạp to nữa. Tất cả đều chạy rất trật tự trên con đường riêng của mình. Xe Đạp con cố len vào chạy cạnh những xe lớn. Chợt trông thấy một chiếc xe tải cũ dính đầy bụi đất, bên trên chất những bao hàng thật to, Xe Đạp con thắc mắc hỏi lớn:
– Bác Tải ơi! Bác chở gì nhiều thế?
Bác Tải già thì thầm:
– Bác chở gạo đấy cháu ạ!
Xe Đạp con vẫn hỏi tiếp:
– Bác chở gạo để làm gì ạ?
Nghe Xe Đạp con hỏi, chú Buýt đi bên cạnh kêu lên:
– Ơ hay! Thế lúa gạo có ích gì cho con người hở cháu?
Xe Đạp con nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu rồi hỏi tiếp chú Buýt:
– Thế sao chú không chở gạo giúp bác Tải mà chở toàn người không vậy?
Chú Buýt ngập ngừng vì câu hỏi của Xe Đạp con:
– Ừ…thì….chú…..
Bác Tải già từ tốn xen vào:
– Xe Đạp ơi! Cháu thấy trên mình bác có băng ghế nào không? Còn trên mình của chú Buýt thì đầy những ghế nệm êm ả đó thôi.
“Ừ nhỉ!” – Xe Đạp con ngẫm nghĩ: “Mọi người tựa lưng vào băng ghế đọc sách, xem báo có vẻ thú vị lắm!”. Mải hỏi chuyện và suy nghĩ, Xe Đạp con quên mất mình đã chạy lấn sang vạch trắng giữa đường. Chợt có tiếng gọi khẽ:
– Này, Xe Đạp con ơi! Em đi sang bên đường của em đi nào!
Xe Đạp con quay người về phía có tiếng nói. Thì ra là chị Xe Hơi. Tiếng của chị mới êm ả làm sao chứ không rồ rồ ầm ĩ như bác Tải và chú Buýt. Trông dáng vẻ của chị cũng xinh thật là xinh!
Nghe chị Xe Hơi nhắc nhở, Xe Đạp con tỏ ra bực mình lắm:
– Mặc em, em thích chạy đua với mọi người cơ!
Xe Đạp con vẫn bướng bỉnh chạy phăng phăng phía sau chú Buýt. Đèn đỏ bật lên, tất cả dừng lại. Bỗng một anh Cứu Thương phía sau chạy lên, tiếng còi inh ỏi làm Xe Đạp con luống cuống ngã lăn ra đường. Chị Xe Hơi phía sau vội vàng đỡ Xe Đạp con dậy, Xe Đạp con thẹn thùng lí nhí:
– Em cảm ơn chị!
Rồi Xe Đạp con nhanh nhẹn chạy sang bên đường của mình, nơi có những xe đạp đang đi.
Mình đỏ như lửa
Bụng chứa nước đầy
Tôi chạy như bay
Hét vang đường phố
Nhà nào bốc lửa
Tôi dập liền tay
Ai gọi chữa cháy
Có ngay..có ngay.
Dung dăng dung dẻ
Vui vẻ đi chơi
Đèn đỏ báo rồi
Bạn chờ tí nhé
Dung dăng dung dẻ
Vui vẻ đi chơi
Đèn xanh đã mời
Bạn ơi đi nhé.
Em làm được một cái hoa
Cô cho em mang về nhà,
Em nói rằng con biếu mẹ,
Quà mùng 8-3, quà mùng 8-3.
Đường em đi là đường bên phải,
Đường ngược lại là đường bên trái,
Đường bên trái, thì em không đi
Đường bên phải, là đường em đi.
Một đoàn tàu, nhỏ tí xíu, bước mau mau
Người đi đầu, là chú lái tàu.
Còn phía sau, cháu nối đuôi nhau,
Thành hàng dài, cháu bước một hai, một hai.
Truyện : CON CÁO
Bài thơ: BẮP CẢI XANH
Bài thơ: QUẢ THỊ
Bài hát: QUÀ MÙNG 8/3
Bài hát: QUẢ BÓNG
Bài hát: TRỜI NẮNG, TRỜI MƯA
Trên bãi cỏ xanh, chú Gà con đang kiếm ăn. Một con Cáo rón rén đến gần chỗ Gà con. Chợt thấy Cáo, Gà con kêu thất thanh:
- Chiếp, chiếp! Sợ khiếp, sợ khiếp!
Cáo liền xông ra đuổi bắt Gà con.
Gà mẹ chạy đến đánh Cáo và kêu to:
- Cục ta, cục tác! Cáo ác! Cáo ác!
Nghe có Cáo ác, chó Cún chạy ra sủa vang:
- Gâu, gâu! Cáo đâu, Cáo đâu?
Mèo Hoa cũng chạy ra kêu:
- Meo meo, đuổi theo, đuổi theo.
Thế rồi, nghe tiếng Gà con kêu, Gà mẹ chạy ra đuổi Cáo, Chó Cún chạy ra đuổi Cáo, Mèo Hoa cũng chạy ra đuổi Cáo.
Cáo sợ quá, nó cụp đuôi chạy biến vào rừng.
Bắp cải xanh
Xanh man mát
Lá cải sắp
Sắp vòng tròn
Búp cải non
Nằm ngủ giữa.
Vàng như mặt trăng
Treo trên vòm lá
Da nhẵn mịn màng
Thị ơi! Thơm quá.
Em làm được một cái hoa
Cô cho em mang về nhà,
Em nói rằng con biếu mẹ,
Quà mùng 8-3, quà mùng 8-3.
Quả bóng tròn tròn, là quả bóng xinh xinh.
Dưới thảm cỏ xanh, sao bóng đứng một mình.
Phải đứng một mình, vì quả bóng chưa ngoan.
Suốt ngày rong chơi, nên các bạn cười chê.
Trời nắng trời nắng, Thỏ đi tắm nắng
Vươn vai vươn vai, Thỏ rung đôi tai
Nhảy tới nhảy tới, đùa trong nắng mới
Bên nhau, bên nhau, bên nhau ta cùng chơi.
Mưa to rồi, mưa to rồi, mau mau mau về thôi!
Đồng dao dành cho lớp mầm: Cò đón cơn mưa
Cái cò đi đón cơn mưa
Tối tăm mù mịt ai đưa cò về
Cò về thăm quán cùng quê
Thăm cha thăm mẹ cò về thăm anh.
Truyện dành cho lớp mầm: Cô bé quàng khăn đỏ
Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn:
– Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng mà chó sói ăn thịt con đấy. Trên đường đi, cô thấy đường vòng qua rừng có nhiều hoa, nhiều bướm, không nghe lời mẹ dặn, cô tung tăng đi theo đường đó. Đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc:
– Cô bé quàng khăn đỏ ơi, lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn đi đường thẳng, đừng đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi đường này?
Cô bé không trả lời Sóc. Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm.Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói rất to đến trước mặt cô. Nó cất giọng ồm ồm hỏi:
– Này, cô bé đi đâu thế?
Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm, nhưng cũng đành bạo dạn trả lời:
– Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi.
Nghe cô bé nói đi sang bà ngoại, chó sói nghĩ bụng: À, thì ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thế thì mình phải ăn thịt cả hai bà cháu. Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi:
– Nhà bà ngoại cô ở đâu?
– Ở bên kia khu rừng. Cái nhà có ống khói đấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay.
Nghe xong, chó sói bỏ cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé. Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng ngay vào bụng. Xong xuôi, nó lên giường nằm đắp chăn giả là bà ngoại ốm.
Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bị ốm thật, cô hỏi:
– Bà ơi! Bà ốm đã lâu chưa?
Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…
– Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà.
– Thế à, thế thì bà cám ơn cháu và mẹ cháu. Cháu ngoan quá.Cháu lại đây với bà.
Cô bé quàng khăn đỏ chạy ngay đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi;
– Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế?
– Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn Chó sói đáp
– Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?
– Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn.
Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi:
– Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế?
– Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy.
Nói xong, sói nhổm dậy định vồ lấy cô bé. May sao, lúc đó bác hàng xóm chạy sang thấy thế, sẵn cái búa trong tay, bác liền phang ngay vào đầu Sói một cái. Con Sói gian ác vỡ sọ chết ngay. Bác hàng xóm liền lấy dao mổ bụng chó Sói và kịp thời cứu được bà.Thế là cả hai bà cháu đều không việc gì.
Từ dạo ấy, cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn.
Thơ dành cho lớp mầm: Cô giáo của con
Mỗi khi vào lớp
Cô cười thật tươi
Say sưa giảng bài
Giọng cô ấm áp
Bạn nào hay nghịch
Cô chẳng thích đâu
Bạn nào chăm ngoan
Cô yêu lắm đấy!
Cần như hạt muối
Đẹp như hoa rừng
Cô giáo của con
Ai ma chẳng quý.
HÀ QUANG
Thơ dành cho lớp mầm: Thăm nhà bà
Đến thăm bà
Bà đi vắng
Có đàn gà
Chơi ngoài nắng
Cháu đứng ngắm
Đàn gà con
Rồi gọi luôn
Bập, bập, bập
Chúng lật đật
Chạy thật nhanh
Xúm vòng quanh
Kêu: “ Chiếp,chiếp”
Gà mãi miết
Nhặt thóc vàng
Cháu nhẹ nhàng
Lùa vào mát.
Thơ: Yêu mẹ
Mẹ đi làm
Từ sáng sớm
Dậy thổi cơm
Mua thịt cá
Em kề má
Được mẹ thơm
Ơi mẹ ơi
Yêu mẹ lắm.
Bài thơ: Miệng xinh
Các cháu chơi với bạn
Cãi nhau là không vui
Cái miệng nó xinh thế
Chỉ nói điều hay thôi.
Truyện: Quả trứng
Có một quả trứng ai đánh rơi, nằm im lìm trên bãi cỏ, một bác gà trống màu đỏ chót đi ngang qua, trông thấy quả trứng bác liền kêu thật to: Ò…ó…o…o… quả trứng gì to to, quả trứng gì to to…
Bác Lợn éc béo phục phịch đi ngang qua ngó nghiêng quả trứng rồi kêu: Ụtà, ụtịt, trứng gà hay là trứng vịt?
Chú Chó đốm chạy lại hít hít quả trứng rồi cũng kêu: Gâu, gâu, trứng ngỗng trứng ngan? Trứng ngỗng, trứng ngan.
Bỗng nhiên quả trứng lúc lắc, lúc lắc rồi vỡ đánh tách một cái. Một chú Vịt con thò mỏ ra kêu .Vít …vít.
Mọi người liền đưa chú trở về nhà với mẹ của chú.
Bài hát: Nuna nu nống
Nu na nu nống, mẹ bế em đi
Đến nhà gửi trẻ, em không khóc nhè
Nu na nu nống, mẹ dắt em đi
Đến nhà gửi trẻ, em liền chào cô
Bài hát: Cả nhà thương nhau
Ba thương con, vì con giống mẹ
Mẹ thương con, vì con giống ba
Cả nhà ta, cùng thương yêu nhau
Xa là nhớ, gần nhau là cười
Ba đi xa, thì con với mẹ
Mẹ đi xa, thì con với ba
Cả nhà ta, cùng thương yêu nhau
Xa là nhớ, gần nhau cùng cười
Bài hát: Mẹ yêu không nào
Con cò bé bé, nó đậu cành tre, đi không hỏi mẹ, biết đi đường nào
Khi đi em hỏi, khi về em chào, miệng em chúm chím mẹ yêu không nào.
Đồng dao: Đi cầu đi quán
Đi cầu đi quán
Đi bán lợn con
Đi mua cái xoong
Đem về đun nấu
Mua quả dưa hấu
Về biếu ông bà
Mua một đàn gà
Về cho ăn thóc
Mua lược chải tóc
Mua cặp gài đầu
Đi mau về mau
Kẻo trời sắp tối
Category: Cùng bé vui học, Dành cho bé, Thông tin

