NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 11/2017
CHỒI 3
Thơ :
MƯA
(Phạm Phương Lan)
Mưa ơi đừng rơi nữa
Mẹ vẫn chưa về đâu
Chợ làng đường xa lắm
Qua sông chẳng có cầu.
Mưa vẫn rơi vẫn rơi
Ào ào trên mái rạ
Con sông vào mùa hạ
Nước dâng đầy khó đi.
Trời mưa càng thương mẹ
Vai gầy nặng lo toan
Gió luồn qua kẽ liếp
Mưa ngập tràn mắt em.
MẸ VÀ CÔ
(Trần Quốc Toàn)
Buổi sáng bé chào mẹ
Chạy tới ôm cổ cô
Buổi chiều bé chào cô
Rồi sà vào lòng mẹ
Mặt trời mọc rồi lặn
Trên đôi chân lon ton
Hai chân trời của con
Là mẹ và cô giáo.
Ca Dao:
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Bài Hát:
CHÁU YÊU BÀ
(Xuân Giao)
Bà ơi bà cháu yêu bà lắm
Tóc bà trắng màu trắng như mây
Cháu yêu bà cháu nắm bàn tay
Khi cháu vâng lời cháu biết bà vui…
CON CHIM VÀNH KHUYÊN
(Hoàng Vân)
Có con chìm vành khuyên nhỏ
Dáng trông thật ngoan ngoãn quá
Gọi dạ, bảo vâng lễ phép ngoan nhất nhà.
Chim gặp bác Chào Mào, “chào bác!”
Chim gặp cô Sơn Ca, “chào cô!”
Chim gặp anh Chích Choè, “chào anh!”
Chim gặp chị Sáo Nâu, “chào chị!”
Có con chìm vành khuyên nhỏ
Dáng trông thật ngoan ngoãn quá
Gọn gàng, đẹp xinh, cũng giống như chúng mình
CÔ GIÁO
(Đỗ Mạnh Thường)
Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương
Cô yêu em vô hạn dạy dỗ em ngày tháng.
Em yêu biết bao nhiêu mẹ của em ở trường
Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương.
Dạy từng câu từng lời từng nét bút dáng đi
Mong cho em nên người thành cháu ngoan của Bác.
Em yêu biết bao nhiêu mẹ của em ở trường
Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương.
Nghe kể chuyện:
MỘT BÓ HOA TƯƠI THẮM
(Phạm Mai Chi sưu tầm)
Bà ngoại của Voi Con bị bệnh phải vào bệnh viện nằm.Voi Con vào viện thăm bà. Trên đường,Voi Con thấy một bác Dê vác trên vai một bao gạo lạch bạch đi từng buớc một. Voi Con tới gần, nói với bác: “Bác Dê ơi! để cháu giúp bác”.Voi Con để bác Dê buộc túi gạo vào cái Mũi Dài của mình và rảo buớc đi, đưa bao gạo đến tận nhà bác Dê.
Khi Voi Con đi qua một vườn hoa, nhìn thấy Chó Vàng con định tưới hoa, chó chạy đến bên giếng để múc nước, do sơ suất nên gầu rơi xuống giếng. Chó Con ngẩn ngơ nhìn xuống giếng và chưa nghĩ ra cách gì để lấy gầu lên. Voi Con đi vào vườn hoa và nói với Chó Vàng con rằng: “Không việc gì, để tớ giúp cậu vớt gầu lên, lại còn múc đầy một gầu nước”.
Chó Vàng con bảo Voi Con “Xin từ từ rồi hãy đi” và chạy đi hái một bó hoa tặng Voi Con và nói rằng: “Xin cám ơn chị Voi Con, em xin tặng chị bó hoa tươi thắm này”.
Voi Con mang bó hoa tươi đến viện, trông thấy bà ngoại vội kêu lên: “Bà ơi! Bà xem này, cháu mang đến cho bà cái gì đây!”.Voi Con dâng bó hoa lên trước mặt bà nói: “Cháu tặng bà!”. Mắt bà ngoại sáng lên “ Ồ! Hoa đẹp quá! Hoa đẹp quá!”. Bà tự nhiên thấy hết cả bệnh”.