NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 10/2017
CHỒI 1
Thơ :
TRĂNG SÁNG
Sân nhà em sáng quá
Nhờ ánh trăng sáng ngời
Trăng tròn như cái dĩa
Lơ lững mà không rơi
Những hôm nào trăng khuyết
Trông giống con thuyền trôi
Em đi trăng theo bước
Như muốn cùng đi chơi
LỜI CHÀO
Đi về con chào mẹ
Ra vườn cháu chào bà
Ông làm việc trên nhà
Cháu lên: Chào ông ạ!
Lời chào thân thương quá
Làm mát ruột cả nhà
Đẹp hơn mọi bông hoa
Cháu kính yêu trao tặng
Chỉ những người đi vắng
Cháu không được tặng “chào”
(Phạm Cúc)
Đồng Giao:
CON GÀ
Con gà cục tác cục te
Hay đỗ đầu hè hay chạy rông rông
Má gà thì đỏ hồng hồng
Cái mỏ thì nhọn, cái mồng thì tươi
Cái chân hay đạp hay bươi
Cái cánh hay vỗ lên trời gió bay.
Bài hát:
RƯỚC ĐÈN THÁNG 8
Tết trung thu rước đèn đi chơi,
Em rước đèn đi khắp phố phường,
Lòng vui sướng với đèn trong tay,
Em múa ca trong ánh trăng rằm.
Đèn ông sao với đèn cá chép,
Đèn thiên nga với đèn bươm bướm,
Em rước đèn này đến cung trăng.
Đèn xanh lơ với đèn tím tím,
Đèn xanh lam với đèn trăng trắng,
Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu
Nghe kể chuyện:
DÊ CON NHANH TRÍ
Trong ngôi nhà kia có Dê mẹ và một chú Dê con. Một hôm, trước khi ra đồng ăn cỏ, Dê mẹ dặn con:
– Con ở nhà cho ngoan! Mẹ đi ra đồng ăn cỏ tươi để có nhiều sữa ngọt cho con bú. Ai gọi cũng đừng mở cửa nhé! Nếu không chó Sói vào ăn thịt con đấy!
Dê con vâng lời mẹ và hỏi thêm: Thế mẹ về làm thế nào mà con biết mà mở cửa?
Dê mẹ khen con thông minh và dặn con: Lúc nào về, mẹ gọi cửa thì mẹ sẽ nói: “Dê con ngoan ngoãn, Mau mở cửa ra, Mẹ đã về nhà, Cho các con bú” Thế là con mở cửa cho mẹ.
Nhưng con chó Sói hung ác nấp gần đó đã nghe tiếng Dê mẹ dặn Dê con như thế rồi. Dê mẹ vừa đi khuất, Sói chạy lại gọi cửa:
“Dê con ngoan ngoãn, Mau mở cửa ra, Mẹ đã về nhà, Cho các con bú”
Dê con ở trong nhà, nghe tiếng gõ cửa vội vàng chạy ra. Nghe đúng câu mẹ dặn. Dê con định mở cửa, nhưng thấy tiếng gọi ồm ồm, không phải tiêng mẹ. Dê con bèn nghĩ ra một kế và bảo:
– Mẹ đấy ư? Sao hôm nay tiếng mẹ lại ồm ồm thế?
Con Sói sợ bị lộ nhưng vẫn khôn ngoan trả lời:
– Mẹ ra đồng bị cảm gió nên khản tiếng đấy!
Dê con vẫn còn ngại:
– Mọi lần mẹ về thì mẹ thò chân qua khe cửa cơ mà. Chân của mẹ thon thon, con nhìn thấy là biết ngay!
Sói lại tìm cách chống chế:
– Mẹ giẫm phải gai, chân sưng vù lên, thò vào khe cửa không vừa nữa. Con mở cửa cho mẹ vào đi!
Dê con cúi sát xuống đất nhìn qua khe cửa. Dê con thấy cái chân lem luốc đen sì. Dê con nói:
– Thôi anh Sói ơi! Chính anh rồi!Anh cút đi kẻo mẹ tôi về húc cho anh vỡ bụng ra đấy!Chân anh đen sì thế kia kìa! Ai còn lạ gì nữa!
Bị lộ Sói vội vàng bỏ đi. Nhưng nó vẫn tìm cách lừa Dê con. Nó chạy ngay đến cửa hàng bánh. Chờ lúc người làm bánh đi vắng, Sói vội cho chân vào thùng bột, bột dính đến đầu gối.
Xong xuôi, Sói chạy về gọi Dê con:
Dê con ngoan ngoãn, Mau mở cửa ra, Mẹ đã về nhà, Cho các con bú
Dê con chạy vội ra ngó qua khe cửa, lần này nó thấy rõ ràng bốn chân trắng. Thôi đích là mẹ nó đã về! Nhưng cái mũi thính của nó lại ngửi thấy mùi gì hôi hôi chứ không phải là thơm như mùi sữa của mẹ nó. Dê con ngần ngại, khe khẽ bắc ghế nghếch cổ nhìn qua khe tường ra ngoài. Nó thấy 2 cái tai lem luốc và nhọn hoắt. Thôi đúng là tai Sói rồi. Dê con gọi Sói và bảo:
– Tai anh đen và nhọn, chẳng giống tai mẹ tôi đâu! Anh Sói hung ác ơi, anh cút ngay đi kẻo mẹ tôi về, mẹ tôi lại húc cho anh vỡ bụng đấy! Sừng mẹ tôi nhọn lắm!
Sói bị lộ vội vàng bỏ chạy. Nó cố hết sức tìm cách giấu đôi tai lem luốc và nhọn hoắt mà không được. Nó chưa dám quay trở lại thì Dê mẹ đã về và gọi cửa:
Dê con ngoan ngoãn, Mau mở cửa ra, Mẹ đã về nhà, Cho các con bú
Dê con nghe đúng tiếng mẹ. Nó cúi nhìn qua khe cửa, đúng là chân mẹ. Nó trèo lên nhìn qua khe tường, đúng là tai mẹ. Nó mở ngay cửa cho mẹ vào. Nó kể chuyện con chó Sói đến lừa cho Dê mẹ nghe. Dê mẹ ôm con vào lòng, khen con giỏi và can đảm. Dê mẹ cho con bú một bữa sữa thơm và ngọt.