NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 1/2018
MẦM 2
Thơ - Đồng Dao - Ca Dao
Bài thơ:
ĐI CHỢ TẾT
Chiếc xe ba bánh
Bố mới mua về
Bé chở búp bê
Đi chơi chợ Tết
“Búp bê đừng sợ
Yên tâm chị đèo”
Búp bê nghe vậy
Mắt cười trong veo
Bé hát, bé reo
Đạp xe quay tít
Bé đi chợ Tết.
CÂY ĐÀO
Cây đào đầu xóm
Lốm đốm nụ hồng
Chúng em chỉ mong
Mùa đào mau nở
Bông đào nho nhỏ
Cánh đào hồng tươi
Hễ thấy hoa cười
Đúng là tết đến
Bài hát
SẮP ĐẾN TẾT RỒI
Sắp đến tết rồi đến trường rất vui
Sắp đến tết rồi về nhà rất vui
Mẹ đang may áo mới nhé
Ai cũng vui mừng ghê
Mùa xuân này em đã lớn
Biết đi thăm ông bà..
BÁNH CHƯNG XANH
Bánh chưng xanh bên dưa hấu đỏ
Cành mai vàng bên cành đào tươi
Tết năm nay bé thêm một tuổi
Chúc ông bà sức khoẻ dồi dào
Chúc ba mẹ sức khoẻ nhiều nhiều
Chúc anh chị thương bé nhiều nhiều
Nhưng bé lớn rồi bé không thích lì xì.
Nghe kể chuyện
SỰ TÍCH MÙA XUÂN
Bé có biết tại sao khi mùa Xuân về, ngoài vườn ngoài phố lại có nhiều hoa khoe sắc thế không?
Ngày xửa ngày xưa, không có mùa Xuân đâu bé ạ. Một năm chỉ có ba mùa thôi nhé, mùa Hạ, mùa Thu, và mùa Đông. Người ta bảo rằng, mùa Xuân chỉ đến khi một chiếc cầu vồng nhiều mùa sắc xuất hiện và muôn hoa cùng đua nhau nở cơ!
Cầu vồng thì chỉ có vào mùa Hạ, khi ông mặt trời xuất hiện sau cơn mưa rào. Còn hoa thì nở rải rác quanh năm, rải rác khắp nơi trên trái đất nên không thể hẹn nhau cùng nở một lúc được. Vì thế, sau mùa Đông giá lạnh là đến ngay mùa Hạ nóng bức, thời tiết thay đổi đột ngột khiến cho muôn loài hết sức khổ sở. Ai cũng mong ước có một mùa ấm áp, nên ai cũng thích nghe câu chuyện về mùa Xuân và ước ao được đón mùa Xuân.
Có một chú Thỏ sống trong khu rừng xanh nọ với mẹ. Mỗi lần chuyển mùa, mẹ của Thỏ lại bị ốm. Thương mẹ quá, Thỏ con liền bàn với bác Khỉ già thông thái:
– Bác Khỉ ơi, hay là chúng ta hãy cùng nhau làm một chiếc cầu vồng thật đẹp để đón cô mùa Xuân đến với chúng ta?
– Nhưng làm bằng cách nào? – Bác Khỉ già đắn đo hỏi lại.
– Cháu sẽ rủ các bạn trong rừng góp những chiếc lông đẹp nhất để làm chiếc cầu vồng thật nhiều màu sắc.
Bác Khỉ đồng ý với Thỏ. Tin tức lan truyền đi khắp nơi. Muôn thú trong rừng đều muốn gặp mùa Xuân dịu hiền, ấm áp nên vui vẻ góp những màu sắc đẹp nhất. Nào là màu nâu của Gấu, màu vàng tơ của Hươu sao, màu xám của Sóc… Rồi chim Công, Vẹt, Vành Khuyên cũng góp những chiếc lông sặc sỡ của mình. Bầy cá cũng cử cá Chép mang đến một túi đầy vây cá lấp lánh sắc cầu vồng. Chim Sâu khéo tay bắt đầu kết nối những mảng màu với nhau để làm chiếc cầu vồng.
Trong khi đó, Thỏ lên đường đi tìm các loài hoa. Thỏ đi khắp nơi, băng qua hết khu rừng này đến khu rừng khác để gặp từng loại hoa, thuyết phục các loài hoa nở cùng một lúc để đón mùa Xuân về. Cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của Thỏ dành cho mẹ, các loài hoa đều đồng ý sẽ tích tụ dưỡng chất để chờ chị Gió báo tin đồng loạt nở.
CÂU CHUYỆN BỐN MÙA
Vào một ngày đầu năm, bốn nàng tiên Xuân, Hạ, Thu và Đông gặp nhau ở vườn đào. Các chị em ai cũng phấn khởi vì được gặp lại nhau. Họ nói cười vô cùng vui vẻ.Nàng Đông cầm tay nàng Xuân và nói rằng Xuân là người sung sướng nhất ở đây. Vì mùa xuân đến, cây cối xanh tốt mơn mởn, ai cùng yêu quý Xuân.Thế rồi, nàng Xuân khe khẽ nói với nàng Hạ rằng nếu không có những tia nắng ấm áp của nàng Hạ thì cây trong vườn không có nhiều hoa thơm cây trái trĩu nặng.Còn nàng Hạ đáng yêu thì nói rằng, các bé thiếu nhi là thích nàng Thu nhất. Vì có nàng Thu, các bé được phá cỗ đêm trăng rằm, được rước đèn ông sao…
Nàng Đông thấy các chị nói vậy, mặt nàng buồn buồn. Nàng cho rằng mọi người đều yêu quý các chị của mình, còn nàng thì không được ai yêu quý cả.
Bốn nàng tiên mải miết trò chuyện, không biết bà Đất đã đến bên cạnh tự lúc nào. Bà vui vẻ góp chuyện cùng các nàng.
Thế là từ đó, các nàng tiên ai cũng luôn vui vẻ. Không ai cảm thấy mình thua kém chị em của mình nữa cả. Họ say sưa đem tài năng của mình đi làm đẹp cho cuộc sống.