- Các bé toàn trường nghỉ Tết từ ngày 20/01/2020 (26/12 âm lịch) đến hết ngày 29/01/2020 (mồng 5 tết).
- Thứ năm, 30/01/2020 (mồng 6 tết) các bé trở lại trường học tập và sinh hoạt bình thường.
Kính chúc Quý phụ huynh và gia đình một năm mới An Khang, Thịnh Vượng, Vạn sự như ý.
HIỆU TRƯỞNG
Nguyễn Thị Kiều Vân
- Thứ tư, ngày 01/01/2020 – Các bé toàn trường nghỉ Tết Dương lịch.
- Thứ năm, ngày 02/01/2020 – Các bé trở lại trường học tập và sinh hoạt bình thường.
Kính chúc Quý phụ huynh có ngày nghỉ đầu năm thật vui vẻ và ấm áp bên gia đình.
HIỆU TRƯỞNG
Nguyễn Thị Kiều Vân
| LÁ 1 | |
| ĂN QUẢ
Sưu tầm: Hồng Thu Bé ăn nhiều quả Người khỏe mạnh ra Bé ăn quả na Càng thêm rắn chắc Bé ăn quả mận Da dẻ hồng hào Bé ăn quả đào Sạch răng sạch lưỡi Bé ăn quả bưởi Nhiều sinh tố C Bé ăn quả lê Càng thêm man mát Bé ăn nhiều quả Bé ăn nhiều vào Khỏe mạnh, hồng hào Chăm ngoan học giỏi. |
|
| Đồng dao: Bịt mắt bắt dê
Một bầy trẻ nhỏ Bịt mắt bắt dê Dê vấp bờ hè Ngã kềnh bốn vó Mọi người cười rộ Cố đuổi vòng quanh Dê chạy thật nhanh Túm ngay một chú . |
|
| Bé hát bài: ÔNG TIÊN VUI . Tác giả: Trịnh Công Sơn
Ông tiên vui ông có cái râu dài. Đêm ông về nằm yên trên đỉnh mây Ông tiên vui ông thường hay nói tới.Chốn thiên đường, chẳng có tháng ngày trôi Ông tiên vui ông có cái căn nhà.Bên lưng đồi thường khi ông nghé qua Hôm em lên ông chợt đi đâu vắng .Khiến em buồn em nhớ đến ngẩn ngơ Ông tiên vui nên tính ông hay đùa. Em xin quà thì ông hứa sẽ mua Ông tiên vui ông thường cho em bánh. Bánh thơm bằng sương mát với ngàn hoa. |
|
| Gõ tiết tấu nhanh bài: CẢ TUẦN ĐỀU NGOAN . Tác giả: Phạm Tuyên
Thứ hai là ngày đầu tuần… bé hứa cố gắng chăm ngoan |
|
| SỰ TÍCH NGÀY VÀ ĐÊM (sưu tầm)
Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống cùng sống với nhau trên trời. Mặt Trăng mặc cái áo màu trắng, Gà Trống đội một chiếc mũ màu đỏ. Mặt Trăng thích cái mũ đỏ của Gà Trống lắm. Một hôm, Mặt Trăng nói với Gà Trống: – Chúng mình đổi áo và mũ cho nhau nhé! Gà Trống đáp: – Tớ không thích cái áo màu trắng của cậu. Tớ không đổi mũ lấy áo đâu! Mặt Trăng cứ gạ đổi mãi nhưng Gà Trống nhất định không chịu. Mặt Trăng liền giật mũ của Gà Trống và vứt xuống đất. Gà Trống vội bay xuống đất để nhặt mũ. Nhưng Mặt Đất tối đen nên Gà Trống không tìm thấy mũ. Gà Trống sực nhớ tới Mặt Trời, Gà Trống liền ngửa cổ lên trời và cất tiếng gọi: – Mặt Trời ơi! Mặt Trời ơi! Mặt Trời vội vén màn mây nhìn xuống dưới đất. Những tia nắng rực rỡ tỏa sáng khắp nơi. Nhờ có ánh nắng Mặt Trời chiếu xuống, Gà Trống nhìn thấy cái mũ đỏ của mình mắc trên một cành cây. Gà Trống sung sướng bay lên cây để lấy chiếc mũ và đội lên đầu. Gà Trống định bay về trời nhưng vì quá mệt nên không đủ sức cất cánh bay lên nữa. Gà Trống cất tiếng gọi: – Mặt Trời ơi! Kéo tớ lên với! Nhưng Mặt Trời không thể kéo Gà Trống lên được. Mặt Trời đành an ủi Gà Trống: – Gà Trống ơi! Bạn hãy ở lại dưới mặt đất vậy. Buổi sáng sớm bạn hãy gọi “Ò ó o…! Mặt trời ơi!”, tôi sẽ thức dậy và trò chuyện với bạn nhé! Từ đó trở đi, Gà Trống luôn dậy sớm và cất tiếng gáy “ò ó o” để đánh thức Mặt Trời dậy. Ở tít trên cao, Mặt Trời với gương mặt hồng hào tròn trịa, mỉm cười nhìn Gà Trống. Muôn loài hoa đua nở, khoe sắc màu rực rỡ. Cây lá cũng mở bừng mắt reo vui chào đón ánh Mặt Trời. Người ta gọi lúc đó là ngày. Còn Mặt Trăng thì cảm thấy rất hối hận và xấu hổ vì đã đối xử không tốt với bạn Gà Trống. Vì thế, Mặt Trăng cứ đợi đến khi Mặt Trời lặn xuống phía bên kia rặng núi, Gà Trống lên chuồng đi ngủ mới dám xuất hiện. Người ta gọi lúc Mặt Trăng tỏa những tia sáng dịu dàng, yếu ớt là đêm. |
|
| CHÚ CHỒN LƯỜI HỌC (sưu tầm)
Chồn mướp sống ở khu rừng thông, vì là con một nên cậu được cha mẹ cưng chiều vô cùng. Tới tuổi đi học rồi, nhưng chồn mướp vẫn không chịu đến trường, chỉ rong chơi mà thôi. Vì được nuông chiều quá, chồn mướp đâm ra bướng bỉnh, không chịu nghe lời ai. Ai khuyên gì cậu cũng không nghe mà còn cãi bướng. Một hôm, Chồn mải chơi, bị lạc vào sâu trong rừng mà không biết đường ra. Cậu ta lang thang mãi mới tìm được bảng chỉ đường. Nhưng khổ nỗi, không biết chữ nên chồn không đọc được. Cậu ngồi xuống vừa khóc vừa hối hận, nếu chịu khó đi học biết chữ thì bây giờ đâu phải như thế này. Đúng lúc đó thì bác sư tử xuất hiện, chồn tưởng mình sắp bị ăn thịt nên quỳ lạy xin tha mạng. Bác sư tử bảo: “Ta chỉ muốn giúp cháu thôi, vì cháu không biết chữ chứ gì?” Chồn gật đầu. Được bác sư tử khuyên răn và chỉ đường, chồn đã tìm về được ngôi nhà của mình. Chú mừng lắm và nhất quyết từ nay phải đi học”. |
|
| TRUYỆN CỔ TÍCH GIÁNG SINH (Sưu tầm)
Có một cô bé mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. Nhà rất nghèo, hai mẹ con phải làm việc quần quật cả ngày mới kiếm đủ ăn. Cô bé không có bạn bè, không có đồ chơi nhưng cô không bao giờ cảm thấy buồn và cô đơn. Gần nhà cô là một khu rừng, lúc nào cũng tràn ngập tiếng chim hót …và những bông hoa rực rỡ…Vào mùa đông năm đó, mẹ cô bé bị bệnh và không thể làm việc được, cô bé bận rộn cả ngày với việc đan len để sau đó mang ra chợ bán những đôi vớ bằng len, dù rằng ngay chính đôi chân trần của cô luôn tái xanh vì lạnh. Gần đến ngày Giáng sinh, cô bé nói với mẹ: “Không biết năm nay ông già Noel có mang quà đến cho con không, nhưng con vẫn đặt đôi giày trong lò sưởi. Chắc ông già Noel không quên con đâu phải không mẹ?”. Bà mẹ âu yếm vỗ về: “Đừng nghĩ đến điều đó trong ngày Giáng sinh năm nay con gái ạ. Chúng ta chỉ cầu mong có đủ thực phẩm để qua mùa đông khắc nghiệt này là quý lắm rồi”. Nhưng cô bé không tin rằng ông già Noel có thể quên cô. Vào buổi tối trước ngày Giáng sinh, cô đặt đôi giày trong lò sưởi và đi ngủ với giấc mơ về ông già Noel. Người mẹ nhìn vào đôi giày của con và buồn rầu khi nghĩ đến sự thất vọng của con gái, nếu buổi sáng hôm sau cô không nhìn thấy một món quà nào trong đó. Năm nay, ngay cả một món quà Giáng sinh nhỏ cho con, bà cũng không lo được. Buổi sáng hôm sau, cô bé thức dậy sớm và chạy đến nơi cô đặt đôi giày. Đúng như sự mơ ước của cô, đêm qua ông già Noel đã đến và mang cho cô bé một món quà. Đó là một con chim nhỏ bé nằm thiêm thiếp trong chiếc giày, có lẽ vì đói và lạnh. Nó nhìn cô bé với đôi mắt long lanh và kêu lên mừng rỡ khi cô vuốt nhẹ lên bộ lông mềm mại của nó. Cô bé nhảy múa vì vui mừng và ôm chặt con chim nhỏ bé vào ngực mình. Cô chạy đến bên giường, nơi mẹ cô đang nằm và reo lên: “Hãy nhìn con đây mẹ ơi. Ông già Noel không quên con và đã mang đến cho con món quà ý nghĩa này!”. Những ngày sau đó, cô bé săn sóc con chim, sưởi ấm và cho nó ăn. Con chim líu ríu bên cô bé và đậu lên vai cô trong khi cô làm việc. Khi mùa xuân đến, cô bé mở lồng cho con chim bay vào rừng nhưng nó không chịu bay xa, cứ loanh quanh gần nhà cô bé và mỗi buổi sáng, cô bé lại thức giấc bởi tiếng hót líu lo bên ngoài song cửa sổ…. Bà mẹ nhìn con trong niềm hạnh phúc vô bờ…Vì không muốn làm con thất vọng, bà đã vào rừng đêm hôm đó hy vọng tìm thấy một thứ gì làm qùa thay ông noel tặng con, và đã gặp chú chim sắp chết vì lạnh và đói này… |
|
| LÁ 2 | |
| HẠT GẠO LÀNG TA (trích đoạn)
Tác giả: Trần Đăng Khoa Hạt gạo làng ta |
|
|
|
|
| Bé hát bài: ÔNG TIÊN VUI . Tác giả: Trịnh Công Sơn
Ông tiên vui ông có cái râu dài. Đêm ông về nằm yên trên đỉnh mây Ông tiên vui ông thường hay nói tới.Chốn thiên đường, chẳng có tháng ngày trôi Ông tiên vui ông có cái căn nhà.Bên lưng đồi thường khi ông nghé qua Hôm em lên ông chợt đi đâu vắng .Khiến em buồn em nhớ đến ngẩn ngơ Ông tiên vui nên tính ông hay đùa. Em xin quà thì ông hứa sẽ mua Ông tiên vui ông thường cho em bánh. Bánh thơm bằng sương mát với ngàn hoa. |
|
| Gõ tiết tấu nhanh bài: CẢ TUẦN ĐỀU NGOAN . Tác giả: Phạm Tuyên
Thứ hai là ngày đầu tuần… bé hứa cố gắng chăm ngoan |
|
| SỰ TÍCH NGÀY VÀ ĐÊM (sưu tầm)
Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống cùng sống với nhau trên trời. Mặt Trăng mặc cái áo màu trắng, Gà Trống đội một chiếc mũ màu đỏ. Mặt Trăng thích cái mũ đỏ của Gà Trống lắm. Một hôm, Mặt Trăng nói với Gà Trống: – Chúng mình đổi áo và mũ cho nhau nhé! Gà Trống đáp: – Tớ không thích cái áo màu trắng của cậu. Tớ không đổi mũ lấy áo đâu! Mặt Trăng cứ gạ đổi mãi nhưng Gà Trống nhất định không chịu. Mặt Trăng liền giật mũ của Gà Trống và vứt xuống đất. Gà Trống vội bay xuống đất để nhặt mũ. Nhưng Mặt Đất tối đen nên Gà Trống không tìm thấy mũ. Gà Trống sực nhớ tới Mặt Trời, Gà Trống liền ngửa cổ lên trời và cất tiếng gọi: – Mặt Trời ơi! Mặt Trời ơi! Mặt Trời vội vén màn mây nhìn xuống dưới đất. Những tia nắng rực rỡ tỏa sáng khắp nơi. Nhờ có ánh nắng Mặt Trời chiếu xuống, Gà Trống nhìn thấy cái mũ đỏ của mình mắc trên một cành cây. Gà Trống sung sướng bay lên cây để lấy chiếc mũ và đội lên đầu. Gà Trống định bay về trời nhưng vì quá mệt nên không đủ sức cất cánh bay lên nữa. Gà Trống cất tiếng gọi: – Mặt Trời ơi! Kéo tớ lên với! Nhưng Mặt Trời không thể kéo Gà Trống lên được. Mặt Trời đành an ủi Gà Trống: – Gà Trống ơi! Bạn hãy ở lại dưới mặt đất vậy. Buổi sáng sớm bạn hãy gọi “Ò ó o…! Mặt trời ơi!”, tôi sẽ thức dậy và trò chuyện với bạn nhé! Từ đó trở đi, Gà Trống luôn dậy sớm và cất tiếng gáy “ò ó o” để đánh thức Mặt Trời dậy. Ở tít trên cao, Mặt Trời với gương mặt hồng hào tròn trịa, mỉm cười nhìn Gà Trống. Muôn loài hoa đua nở, khoe sắc màu rực rỡ. Cây lá cũng mở bừng mắt reo vui chào đón ánh Mặt Trời. Người ta gọi lúc đó là ngày. Còn Mặt Trăng thì cảm thấy rất hối hận và xấu hổ vì đã đối xử không tốt với bạn Gà Trống. Vì thế, Mặt Trăng cứ đợi đến khi Mặt Trời lặn xuống phía bên kia rặng núi, Gà Trống lên chuồng đi ngủ mới dám xuất hiện. Người ta gọi lúc Mặt Trăng tỏa những tia sáng dịu dàng, yếu ớt là đêm. |
|
| CHÚ CHỒN LƯỜI HỌC (sưu tầm)
Chồn mướp sống ở khu rừng thông, vì là con một nên cậu được cha mẹ cưng chiều vô cùng. Tới tuổi đi học rồi, nhưng chồn mướp vẫn không chịu đến trường, chỉ rong chơi mà thôi. Vì được nuông chiều quá, chồn mướp đâm ra bướng bỉnh, không chịu nghe lời ai. Ai khuyên gì cậu cũng không nghe mà còn cãi bướng. Một hôm, Chồn mải chơi, bị lạc vào sâu trong rừng mà không biết đường ra. Cậu ta lang thang mãi mới tìm được bảng chỉ đường. Nhưng khổ nỗi, không biết chữ nên chồn không đọc được. Cậu ngồi xuống vừa khóc vừa hối hận, nếu chịu khó đi học biết chữ thì bây giờ đâu phải như thế này. Đúng lúc đó thì bác sư tử xuất hiện, chồn tưởng mình sắp bị ăn thịt nên quỳ lạy xin tha mạng. Bác sư tử bảo: “Ta chỉ muốn giúp cháu thôi, vì cháu không biết chữ chứ gì?” Chồn gật đầu. Được bác sư tử khuyên răn và chỉ đường, chồn đã tìm về được ngôi nhà của mình. Chú mừng lắm và nhất quyết từ nay phải đi học”. |
|
| TRUYỆN CỔ TÍCH GIÁNG SINH (Sưu tầm)
Có một cô bé mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. Nhà rất nghèo, hai mẹ con phải làm việc quần quật cả ngày mới kiếm đủ ăn. Cô bé không có bạn bè, không có đồ chơi nhưng cô không bao giờ cảm thấy buồn và cô đơn. Gần nhà cô là một khu rừng, lúc nào cũng tràn ngập tiếng chim hót …và những bông hoa rực rỡ…Vào mùa đông năm đó, mẹ cô bé bị bệnh và không thể làm việc được, cô bé bận rộn cả ngày với việc đan len để sau đó mang ra chợ bán những đôi vớ bằng len, dù rằng ngay chính đôi chân trần của cô luôn tái xanh vì lạnh. Gần đến ngày Giáng sinh, cô bé nói với mẹ: “Không biết năm nay ông già Noel có mang quà đến cho con không, nhưng con vẫn đặt đôi giày trong lò sưởi. Chắc ông già Noel không quên con đâu phải không mẹ?”. Bà mẹ âu yếm vỗ về: “Đừng nghĩ đến điều đó trong ngày Giáng sinh năm nay con gái ạ. Chúng ta chỉ cầu mong có đủ thực phẩm để qua mùa đông khắc nghiệt này là quý lắm rồi”. Nhưng cô bé không tin rằng ông già Noel có thể quên cô. Vào buổi tối trước ngày Giáng sinh, cô đặt đôi giày trong lò sưởi và đi ngủ với giấc mơ về ông già Noel. Người mẹ nhìn vào đôi giày của con và buồn rầu khi nghĩ đến sự thất vọng của con gái, nếu buổi sáng hôm sau cô không nhìn thấy một món quà nào trong đó. Năm nay, ngay cả một món quà Giáng sinh nhỏ cho con, bà cũng không lo được. Buổi sáng hôm sau, cô bé thức dậy sớm và chạy đến nơi cô đặt đôi giày. Đúng như sự mơ ước của cô, đêm qua ông già Noel đã đến và mang cho cô bé một món quà. Đó là một con chim nhỏ bé nằm thiêm thiếp trong chiếc giày, có lẽ vì đói và lạnh. Nó nhìn cô bé với đôi mắt long lanh và kêu lên mừng rỡ khi cô vuốt nhẹ lên bộ lông mềm mại của nó. Cô bé nhảy múa vì vui mừng và ôm chặt con chim nhỏ bé vào ngực mình. Cô chạy đến bên giường, nơi mẹ cô đang nằm và reo lên: “Hãy nhìn con đây mẹ ơi. Ông già Noel không quên con và đã mang đến cho con món quà ý nghĩa này!”. Những ngày sau đó, cô bé săn sóc con chim, sưởi ấm và cho nó ăn. Con chim líu ríu bên cô bé và đậu lên vai cô trong khi cô làm việc. Khi mùa xuân đến, cô bé mở lồng cho con chim bay vào rừng nhưng nó không chịu bay xa, cứ loanh quanh gần nhà cô bé và mỗi buổi sáng, cô bé lại thức giấc bởi tiếng hót líu lo bên ngoài song cửa sổ…. Bà mẹ nhìn con trong niềm hạnh phúc vô bờ…Vì không muốn làm con thất vọng, bà đã vào rừng đêm hôm đó hy vọng tìm thấy một thứ gì làm qùa thay ông noel tặng con, và đã gặp chú chim sắp chết vì lạnh và đói này… |
|
Category: Chương trình học của bé, Cùng bé vui học, Lớp lá, Thông tin
| Nội dung giáo dục |
3 – 4 tuổi (Mầm) |
|
Vận động |
– Chuyền bắt bóng theo hàng dọc.
– Bước lên xuống bục cao 30cm. – Bò chui qua cổng. |
|
Kỹ năng sống |
– Kỹ năng tự phục vụ: Tập cầm muỗng đúng cách và dẹp chén muỗng. |
|
Làm quen với toán |
– Nhận biết hình tròn, hình vuông.
– Nhận biết tay phải, tay trái của bản thân. |
| Nhận thức về thế giới xung quanh | – Lễ hội Noel.
|
| Thí nghiệm khoa học | – Làm thí nghiệm: Chất tan – Không tan. |
|
Làm quen văn học |
– Nghe kể truyện: Hoa mào gà.
– Nghe, hiểu và trả lời câu hỏi truyện: Hoa mào gà.
|
| Tập sử dụng từ ngữ. Làm quen chữ viết. Làm quen một số kí hiệu. | – Tập đặt câu hỏi và trả lời “Cái gì?”
– Bắt chước giọng nói nhân vật trong chuyện “Hoa mào gà” |
|
Làm quen âm nhạc |
– Hát thuộc, đúng giai điệu bài: Ai cũng yêu chú mèo.
– Vận động đơn giản theo bài “Làm chú bộ đội” |
|
Làm quen tạo hình |
– Tập vẽ đường đi (nét ngang).
– Nặn vòng đeo tay ( lăn dài, uốn cong) – Vẽ mưa (nét thẳng, nét xiên) – Tập cầm kéo cắt nhát thẳng. |
| Bản thân và Các quy tắc ứng xử xã hội. | – Nhận ra cảm xúc buồn.
– Giữ vệ sinh môi trường: Bỏ rác đúng nơi quy định. |
| Nội dung giáo dục |
4 – 5 tuổi (Chồi) |
|
Vận động |
– Chạy dích dắc qua 3 – 4 điểm.
– Trườn kết hợp trèo qua ghế thể dục.
|
|
Kỹ năng sống |
– Kỹ năng tự phục vụ: tập cài cở cúc áo.
– Kỹ năng an toàn: Bé làm gì khi đi lạc
|
|
Làm quen với toán |
– So sánh, thêm bớt trong phạm vi 3.
– Phân biệt hình tròn – tam giác; hình vuông – hình chữ nhật. |
| Nhận thức về thế giới xung quanh | – Lễ hội Noel. |
| Thí nghiệm khoa học | – Làm thí nghiệm: Pha màu nước bắp cải tím. |
|
Làm quen văn học |
– Nghe hiểu nội dung truyện: Cáo, thỏ và gà trống.
– Nghe, hiểu và trả lời câu hỏi truyện: Cáo, thỏ và gà trống. |
| Tập sử dụng từ ngữ. Làm quen chữ viết. Làm quen một số kí hiệu. | – Tập đặt câu và trả lời: Ở đâu? Khi nào?
– Tập đồ chữ đơn giản |
|
Làm quen âm nhạc |
– Hát đúng giai điệu, hát rõ lời bài: Thiên đàng búp bê.
– Múa minh họa bài: Ông già Noel ơi. – Nghe dân ca Bắc bộ: Cây trúc xinh. |
|
Làm quen tạo hình |
– Vẽ chùm bóng bay (kỹ năng vẽ nét tròn, nét dài)
– Nặn cái chén, cái đĩa (xoay tròn, làm lõm) – Gấp quả táo (gấp đôi, gấp góc, gấp chéo) |
| Bản thân và Các quy tắc ứng xử xã hội. | – Nhận biết và thể hiện cảm xúc buồn.
– Phân biệt hành vi “Tốt- xấu” |
| Nội dung giáo dục |
5 – 6 tuổi (Lá) |
|
Vận động |
– Đi và đập bắt bóng 5 – 7 lần.
– Ném xa bằng 2 tay. |
|
Kỹ năng sống |
– Kỹ năng an toàn: Biết hút thuốc lá có hại, không lại gần người hút thuốc lá. (CS26)
– Bé làm nội trợ: Làm gỏi cuốn. |
|
Làm quen với toán |
– Gộp các nhóm đối tượng và đếm.
– Nhận biết chữ số 8, tương ứng nhóm có số lượng 8.(CS104) |
| Nhận thức về thế giới xung quanh | – Phân loại quả theo dấu hiệu: không hạt, một hạt, nhiều hạt.
– Lễ hội Noel. |
| Thí nghiệm khoa học | – Làm thí nghiệm: Làm pháo hoa. |
|
Làm quen văn học |
– Nghe, hiểu, hứng thú câu chuyện: Sự tích Ngày và Đêm (CS64)
– Tập kể truyện theo đồ vật, theo tranh. |
| Tập sử dụng từ ngữ. Làm quen chữ viết. Làm quen một số kí hiệu. | – Làm quen chữ viết: N, G
– Sao chép từ, chữ cái (CS88). |
|
Làm quen âm nhạc |
– Hát thuộc, hát đúng giai điệu bài: Ông tiên vui. (CS100)
– Gõ tiết tấu nhanh bài hát: Cả tuần đều ngoan. (CS101) |
|
Làm quen tạo hình |
– Vẽ đàn gà (vẽ gà ở nhiều tư thế khác nhau)
– Nặn con thỏ ôm củ cà rốt – Gấp Ông già Noel. – Gấp – Cắt ngôi sao năm cánh. |
| Bản thân và Các quy tắc ứng xử xã hội. | – Thể hiện sự an ủi, chia vui với người thân và bạn bè (CS37) |
Category: Chương trình học của bé, Cùng bé vui học, Lớp chồi, Lớp lá, Lớp mầm, Thông tin
– Thứ tư, ngày 20/11/2019 – Trường Mầm non Hoa Mai tổ chức kỉ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam.
– Buổi sáng các bé đi học bình thường. Buổi chiều các bé được nghỉ.
– Phụ huynh vui lòng đón bé về lúc 11h.
Cảm ơn sự hợp tác của Quý phụ huynh
HIỆU TRƯỞNG
Nguyễn Thị Kiều Vân
| Nội dung giáo dục |
3 – 4 tuổi (Mầm) |
|
Vận động |
– Ném xa bằng 1 tay.
– Bò trong đường hẹp (0,4 x3m) – Bật xa 20 – 25cm. |
|
Kỹ năng sống |
– Kỹ năng tự phục vụ: Tập rửa tay đúng cách.
– Bé làm nội trợ: tập pha nước chanh/cam. |
|
Làm quen với toán |
– Nhận biết nhóm có số lượng 3.
– So sánh thêm bớt trong phạm vi 3. |
|
Nhận thức về thế giới xung quanh |
– Nhận biết một số trái cây quen thuộc.
– Nhận biết một số ngành nghề quen thuộc. |
| Thí nghiệm khoa học | – Làm thí nghiệm: Vật chìm, vật nổi. |
|
Làm quen văn học |
– Nghe kể truyện: Ba chú heo con.
– Nghe, hiểu và trả lời câu hỏi truyện: Ba chú heo con.
|
| Tập sử dụng từ ngữ. Làm quen chữ viết. Làm quen một số kí hiệu. | – Tập đặt câu hỏi và trả lời “Ai?”
|
|
Làm quen âm nhạc |
– Hát thuộc tự nhiên bài: Cô và mẹ
– Nghe hát: Cô giáo em. – Múa minh họa đơn giản theo bài “Múa cho mẹ xem” |
|
Làm quen tạo hình |
– Tập vẽ cỏ (nét thẳng ngắn).
– Nặn bánh mì, bánh quẩy ( lăn dài) – Xé vụn. – Tập gấp giấy (gấp đôi, gấp tư). – Dán hoa tặng cô |
| Bản thân và Các quy tắc ứng xử xã hội. | – Nhận ra cảm xúc vui.
– Tập chờ đến lượt – Nói về sở thích của bản thân. |
| Nội dung giáo dục |
4 – 5 tuổi (Chồi) |
|
Vận động |
– Đi dích dắc qua 4-5 điểm.
– Bò bằng bàn tay, cẳng chân chui qua cổng. – Bật xa 35 – 40 cm |
|
Kỹ năng sống |
– Kỹ năng tự phục vụ: Bé tập xếp quần áo.
|
|
Làm quen với toán |
– Nhận biết chữ số 3, tương ứng nhóm có số lượng 3.
– Xác định phía phải – trái của bản thân và của người khác |
|
Nhận thức về thế giới xung quanh |
– Nhận biết một số loại rau lá, quả quen thuộc (rau muống, mồng tơi, dền, cải ngọt).
– Nhận biết một số đặc điểm tính chất của nước. |
| Thí nghiệm khoa học | – Làm thí nghiệm: hút giấy vụn bằng bóng bay |
|
Làm quen văn học |
– Nghe hiểu nội dung truyện: Giọt nước tí xíu.
– Nghe, hiểu và trả lời câu hỏi truyện: Giọt nước tí xíu. |
| Tập sử dụng từ ngữ. Làm quen chữ viết. Làm quen một số kí hiệu. | – Làm quen với một số kí hiệu trong cuộc sống (nhà vệ sinh, lối ra, nơi nguy hiểm, cấm lửa) |
|
Làm quen âm nhạc |
– Nghe hát: Thương lắm thầy cô ơi.
– Hát đúng giai điệu, hát rõ lời bài: Cô giáo em. – Múa minh họa bài “Mẹ yêu không nào” – Gõ tiết tấu chậm bài “Bắc kim thang” |
|
Làm quen tạo hình |
– Vẽ ngôi nhà của bé (sử dụng hình hình học để tạo hình ngôi nhà)
– Vẽ những chiếc vòng màu (xoắn ốc). – Nặn con vật quen thuộc : gà, thỏ, nhím (chia đất 2 phần lớn, nhỏ và thêm chi tiết) – Xé dán hoa ( xé dài, xé vụn) – Gấp con mực – Cắt dán hàng rào (cắt nhát thẳng) |
| Bản thân và Các quy tắc ứng xử xã hội. | – Thể hiện điều bé thích và không thích, điều bé làm được
– Phân biệt hành vi “Đúng- sai” |
| Nội dung giáo dục |
5 – 6 tuổi (Lá) |
|
Vận động |
– Ném trúng đích ngang (xa 1,4-1,6m)
– Nhảy xuống từ độ cao 40cm (CS2) – Bò dích dắc qua 7 điểm (khoảng cách điểm là 1m) |
|
Kỹ năng sống |
– Kỹ năng tự phục vụ: tập luồn, buộc dây giầy.
– Kỹ năng: Che miệng khi ho, hắt hơi, ngáp (CS17) |
|
Làm quen với toán |
– So sánh thêm bớt trong phạm vi 7.
– Đo độ dài một vật bằng các đơn vị đo khác nhau (CS106) |
|
Nhận thức về thế giới xung quanh |
– Quá trình phát triển của con ếch (CS93).
– Một vài đặc điểm, tính chất của đất, đá, cát, sỏi.
|
| Thí nghiệm khoa học | – Làm thí nghiệm: Không khí cần cho sự cháy. |
|
Làm quen văn học |
– Nghe, hiểu, hứng thú câu chuyện: Tại sao vịt kêu cạc, cạc? (CS64)
– Tập kể lại truyện theo trình tự: Tại sao vịt kêu cạc cạc (CS71). |
| Tập sử dụng từ ngữ. Làm quen chữ viết. Làm quen một số kí hiệu. | – Làm quen chữ viết: U, O
– Tập đặt câu hỏi và trả lời: Tại sao? Bởi vì. – Biết ý nghĩa một số ký hiệu, biểu tượng trong cuộc sống (CS82). |
|
Làm quen âm nhạc |
– Hát thuộc, hát diễn cảm bài “Trường mầm non của bé”. (CS100)
– Nghe hát “Nhớ ơn thầy cô” – Gõ tiết tấu chậm bài hát “Em đi chơi thuyền” (CS101)
|
|
Làm quen tạo hình |
– Vẽ cầu vồng (phối màu)
– Nặn xe ô tô cà rốt – Gấp hạt dẻ (gấp đôi, gấp góc, gấp chéo, trang trí) – Cắt thiệp hoa ( gấp và cắt theo nét vẽ sẵn)
|
| Bản thân và Các quy tắc ứng xử xã hội. | – Bộc lộ,bày tỏ tình cảm, cảm xúc (vui, buồn, sợ hãi) bằng lời nói, cử chỉ, nét mặt trong các tình huống (CS36)
– Thích chăm sóc cây cối, con vật quen thuộc (CS39) – Thể hiện tình cảm yêu thương con vật |
Category: Chương trình học của bé, Cùng bé vui học, Lớp chồi, Lớp lá, Lớp mầm, Thông tin
| LÁ 1 | |
| NHỚ CÔ GIÁO TRƯỜNG CŨ
Sưu tầm Bao năm lên phố, xa làng Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê Nhớ bài tập đọc a ê Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em. Vở ngày thơ ấu lần xem Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nguệch ngoạc bút chì Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề Thương trường cũ, nhớ làng quê Mơ sao được một ngày về thăm Cô! |
|
| ĐỒNG DAO
Nu na, nu nống Cỏ bống kho khụ Cá rô đánh vẩy Tôm tép đang nhảy Rang ăn rất ngon Cỏ chộp cả con Bỏ lũ thật tuyệt Nhưng làm vỡ mật Thỡ cú trời ăn Lươn nấu chuối xanh Chẳng tanh tý nào Cá mực đem xào Xin đừng cho nước Cá quả luộc trước Gỡ nạc nấu canh Đám cá mè ranh Làm gỡ cũng dở |
|
| Bé hát bài: TRƯỜNG MẦM NON CỦA BÉ . Tác giả: Sông Trà.
Trường là trường mầm non, bé là bé rất ngoan , bé vâng lời cô giáo bé yêu thương bạn bè. Trường là trường mầm non, bé là bé lớn khôn, biết yêu trường yêu lớp, biết thương cô nhiều hơn. |
|
| Gỏ tiết tấu chậm bài: EM ĐI CHƠI THUYỀN . Tác giả: Trần Kiết Tường
Em đi chơi thuyền, trong Thảo Cầm Viên, chim kêu hót mừng chào đón xuân về. Thuyền em thuyền con vịt, nó bơi bơi bơi. Thuyền em thuyền con rồng, nó bay bay bay, má dặn em ngồi yên khi đi chơi thuyền, vui quá bạn ơi, mai em vào em đi xe hơi. |
|
| Nghe hát bài: NHỚ ƠN THẦY CÔ. Tác giả: Nguyễn Ngọc Thiện | |
| TẠI SAO VỊT KÊU “CẠC! CẠC!..” ( Sưu tầm)
Ngày xưa, Vịt có giọng hát rất hay. Mỗi khi Vịt cất tiếng hát là ai cũng lắng nghe. Những ca sĩ tài hoa như Họa Mi và Sơn Ca cũng phải thán phục giọng hát của Vịt. Tuy vậy, Vịt lại có tính tham ăn. Một hôm, các loài vật tổ chức buổi liên hoan, Vịt hào hứng hát tặng các bạn năm bài liền. Nội dung bài hát nào cũng hay, lại được thể hiện bằng giọng ca truyền cảm nên mỗi lần Vịt hát xong một bài, các bạn lại vỗ tay tán thưởng. Anh Trống Hoa có cái mào đỏ chót vỗ cánh phành phạch, rướn cao cổ: – Ò…ó…o…o… Hát nữa đi! Vịt cao hứng hát thêm hai bài nữa. Sau đó, Vịt xoa xoa bụng, nghiêng nghiêng đầu bảo với mọi người: – Tôi còn muốn hát nhiều bài nữa, nhưng bụng đói rồi… Anh Ngan vội dọn ra một mâm cỗ thịnh soạn. Vịt chẳng mời ai mà chỉ ngồi ăn một mình, nhai thức ăn nhồm nhoàm, ngấu nghiến. Trống Choai và Hoa Mơ đều nói: – Trông Vịt ăn xấu quá!… Bỗng Vịt hét toáng lên: – … Ối…ối!… Tất cả đổ dồn mắt về phía Vịt. Lúc này, mặt Vịt đỏ bừng bừng, nước mắt, nước mũi chảy ròng ròng. Thấy thế, các bạn vội chạy đến hỏi: – Bạn Vịt sao thế? Vịt rướn cổ, há mỏ định trả lời nhưng tiếng Vịt bị chặn lại ở cuống họng. Vịt “hấc…hấc…” đứt quãng: – Tớ … bị … hóc … xương cá… Tớ … đau … quá!… Vịt thọc đầu cánh vào mồm định lôi cái xương cá ra nhưng không sao lấy được. Trông Vịt thật khổ sở, mồ hôi tuôn ra đầm đìa, cái đầu ngọ nguậy, đôi chân giậm giậm. Cuối cùng, Vịt phải há to mồm để khạc. Vịt “khạc” liên tục và tiếng to dần. Lúc sau, tiếng “khạc” ấy khản đặc lại, nghe không rõ, rồi chuyển thành những tiếng: “Cạc…cạc…”. Từ đó, Vịt bị mất giọng hát hay, ngay cả đến tiếng nói trong trẻo bình thường cũng không còn nữa. Vịt chỉ còn lại mỗi một giọng khàn khàn “cạc…cạc…” mà thôi. |
|
| LÁ 2 | |
| CÔ GIÁO CỦA EM
Tác giả: Chu Huy Cô dạy em xếp hàng Bạn sau nhường bạn trước Cùng nhau đi đều bước Ngay ngắn và nghiêm trang. Chúng em ngồi thẳng hàng Học chữ qua hình vẽ Chữ O hình tròn nhé Chữ Ô hình cái ô. Rồi cô kể chuyện thỏ Chuyện bác Gấu, chuyện Voi Chuyện nhổ cây củ cải Cho cả lớp cùng chơi. Em yêu cô giáo thế Như yêu mẹ của em Thầm thì em gọi nhỏ: “Cô giáo hiền của em” |
|
| ĐỒNG DAO
Tập tầm vông Tập tầm vông Con công hay múa Nó múa làm sao Nó rụt cổ vào Nó xòe cánh ra Nó đậu cành đa Nó kêu ríu rít Nó đậu cành mít Nó kêu vịt chè Nó đậu cành tre Kêu bè rau muống Nó đậu dưới ruộng Nó kêu tầm vông |
|
| NHỚ ƠN- sưu tầm
Ăn một bát cơm Nhớ người cầy ruộng Ăn đĩa rau muống Nhớ người đào ao Ăn một quả đào Nhớ người vun gốc Ăn một con ốc Nhớ người đi mò Sang đò Nhớ người chèo chống Nằm võng Nhớ ngưòi mắc dây Đứng mát gốc cây Nhớ người vun gốc. |
|
| Bé hát bài: TRƯỜNG MẦM NON CỦA BÉ . Tác giả: Sông Trà.
Trường là trường mầm non, bé là bé rất ngoan , bé vâng lời cô giáo bé yêu thương bạn bè. Trường là trường mầm non, bé là bé lớn khôn, biết yêu trường yêu lớp, biết thương cô nhiều hơn. |
|
| Gỏ tiết tấu chậm bài: EM ĐI CHƠI THUYỀN . Tác giả: Trần Kiết Tường
Em đi chơi thuyền, trong Thảo Cầm Viên, chim kêu hót mừng chào đón xuân về. Thuyền em thuyền con vịt, nó bơi bơi bơi. Thuyền em thuyền con rồng, nó bay bay bay, má dặn em ngồi yên khi đi chơi thuyền, vui quá bạn ơi, mai em vào em đi xe hơi. |
|
| Nghe hát bài: NHỚ ƠN THẦY CÔ. Tác giả: Nguyễn Ngọc Thiện | |
| TẠI SAO VỊT KÊU “CẠC! CẠC!..” ( Sưu tầm)
Ngày xưa, Vịt có giọng hát rất hay. Mỗi khi Vịt cất tiếng hát là ai cũng lắng nghe. Những ca sĩ tài hoa như Họa Mi và Sơn Ca cũng phải thán phục giọng hát của Vịt. Tuy vậy, Vịt lại có tính tham ăn. Một hôm, các loài vật tổ chức buổi liên hoan, Vịt hào hứng hát tặng các bạn năm bài liền. Nội dung bài hát nào cũng hay, lại được thể hiện bằng giọng ca truyền cảm nên mỗi lần Vịt hát xong một bài, các bạn lại vỗ tay tán thưởng. Anh Trống Hoa có cái mào đỏ chót vỗ cánh phành phạch, rướn cao cổ: – Ò…ó…o…o… Hát nữa đi! Vịt cao hứng hát thêm hai bài nữa. Sau đó, Vịt xoa xoa bụng, nghiêng nghiêng đầu bảo với mọi người: – Tôi còn muốn hát nhiều bài nữa, nhưng bụng đói rồi… Anh Ngan vội dọn ra một mâm cỗ thịnh soạn. Vịt chẳng mời ai mà chỉ ngồi ăn một mình, nhai thức ăn nhồm nhoàm, ngấu nghiến. Trống Choai và Hoa Mơ đều nói: – Trông Vịt ăn xấu quá!… Bỗng Vịt hét toáng lên: – … Ối…ối!… Tất cả đổ dồn mắt về phía Vịt. Lúc này, mặt Vịt đỏ bừng bừng, nước mắt, nước mũi chảy ròng ròng. Thấy thế, các bạn vội chạy đến hỏi: – Bạn Vịt sao thế? Vịt rướn cổ, há mỏ định trả lời nhưng tiếng Vịt bị chặn lại ở cuống họng. Vịt “hấc…hấc…” đứt quãng: – Tớ … bị … hóc … xương cá… Tớ … đau … quá!… Vịt thọc đầu cánh vào mồm định lôi cái xương cá ra nhưng không sao lấy được. Trông Vịt thật khổ sở, mồ hôi tuôn ra đầm đìa, cái đầu ngọ nguậy, đôi chân giậm giậm. Cuối cùng, Vịt phải há to mồm để khạc. Vịt “khạc” liên tục và tiếng to dần. Lúc sau, tiếng “khạc” ấy khản đặc lại, nghe không rõ, rồi chuyển thành những tiếng: “Cạc…cạc…”. Từ đó, Vịt bị mất giọng hát hay, ngay cả đến tiếng nói trong trẻo bình thường cũng không còn nữa. Vịt chỉ còn lại mỗi một giọng khàn khàn “cạc…cạc…” mà thôi. |
|
Category: Chương trình học của bé, Cùng bé vui học, Lớp lá, Thông tin
Trường Mầm non Hoa Mai thông báo đến Quý phụ huynh:
-
- Thứ hai, ngày 2/9/2019 – Ngày Quốc Khánh, các bé toàn trường được nghỉ.
- Thứ ba, ngày 3/9/2019 các bé đến trường học tập và sinh hoạt bình thường.
Chúc Quý phụ huynh và các bé có những ngày nghỉ Lễ thật vui vẻ và hạnh phúc.
HIỆU TRƯỞNG
Nguyễn Thị Kiều Vân
Trường Mầm non Hoa Mai thông báo đến Quý phụ huynh:
- Các bé toàn trường bắt đầu nghỉ hè từ thứ năm, ngày 4/7/2019 đến hết thứ bảy, ngày 6/7/2019.
- Thứ hai, ngày 8/7/2019, các bé trở lại trường học tập và sinh hoạt bình thường.
Chúc Quý phụ huynh và các bé có những ngày hè thật vui vẻ.
HIỆU TRƯỞNG
Nguyễn Thị Kiều Vân
| MÙA HÈ CỦA EM
Sưu tầm Gió thổi qua tà áo Thì có làm sao đâu Thì có làm sao đâu Là cát như dòng nước |
|
Nhà tôi có một cây cau Nó cao bằng bốn bằng năm đầu người Lá thì dài rộng thảnh thơi Thân thì mạnh mẽ một nơi vững vàng Trải bao hạ lại thu sang Mà cau vẫn đứng nghênh ngang giữa trời. Một chiều tôi lại gốc chơi Thấy đôi chim sẻ đậu rồi lại bay Vội vàng tôi lánh núp ngay Chim kia đã đậu ngọn cây chuyện trò Vợ chồng tiếng nhỏ tiếng to “Ở đây làm tổ chẳng lo ngại gì” |
| Hát: LỚN LÊN CHÁU LÁI MÁY CÀY– Tác giả: Kim Hưng
Cháu xem cày máy, cày thay con trâu. |
| CÂY KHẾ (sưu tầm)
Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em kia tuy cha mẹ mất nhưng họ vẫn ở chung một nhà. Chẳng bao lâu sau người anh lấy vợ. Vợ chồng người anh không muốn ở chung với em nữa, nên quyết định chia gia tài. Người anh tham lam chiếm hết nhà cửa, mộng vườn, trâu bò mà cha mẹ để lại, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn có cây khế ngọt. Vợ chồng người em không chút phàn nàn, vui vẻ chuyển sang ở túp lều. Ngày ngày, hai vợ chồng chăm bón cho cây khế và cày thuê, cuốc mướn nuôi thân. Năm ấy, cây khế trong vườn nhà người em bỗng sai quả lạ thường, cành nào cũng trĩu quả ngọt, vàng ươm. Vợ chồng người em nhìn cây khế mà lòng khấp khởi mừng thầm, tính chuyện bán cây khế lấy tiền đong gạo. Một hôm, có chim phượng hoàng từ đâu bay đến mổ khế ăn lia lịa. Thấy thế người em ra ngồi dưới gốc cây vừa khóc vừa nói: – Chim ơi, nhà tôi chỉ có một cây khế này thôi, tôi định bán khế lấy tiền đong gạo. Chim ăn hết thì vợ chồng tôi sống bằng gì? Chim vừa ăn vừa đáp: – Ăn một quả, trả một cục vàng. May túi ba gang, mang ra mà đựng. Người em nghe chim nói vậy, cũng đành để cho chim ăn. Mấy hôm sau chim lại tới ăn khế. Ăn xong chim bảo người em vào lấy túi ba gang đi lấy vàng. Chim đậu xuống đất xoè cánh đỡ người em lên lưng rồi bay vút lên trời. Chim bay mãi, bay mãi, qua núi cao, qua biển rộng bao la và đỗ xuống một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em đi khắp đảo ngắm nhìn thoả thích rồi lấy vàng bỏ đầy túi ba gang. Chim phượng hoàng bảo lấy thêm, người em cũng không lấy. Xong xuôi, chim lại đưa người em trở về nhà. Từ đó người em trở nên giàu có. Vợ chồng người em đem thóc gạo, vàng bạc ra giúp đỡ những người nghèo khổ. Vợ chồng người anh nghe tin em giàu có liền sang chơi để dò hỏi. Biết em được chim phượng hoàng đưa đi lấy vàng, vợ chồng người anh đòi đổi nhà và ruộng vườn của mình lấy cây khế ngọt của em. Vợ chồng người em cũng vui vẻ đổi cho anh. Thế là vợ chồng người anh chuyển sang ở nhà của em. Mùa hè năm sau, cây khế lại sai trĩu quả. Chim phượng hoàng lại tới ăn khế. Người anh cũng giả vờ khóc và đuổi chim. Chim bèn nói: – Ăn một quả, trả một cục vàng May túi ba gang, mang ra mà đựng. Người anh mừng quá, giục vợ may túi sáu gang để đựng được nhiều vàng. Hôm sau chim phượng hoàng đến ăn khế rồi đưa người anh đi lấy vàng. Vừa đến nơi, người anh đã vội vàng vơ đầy túi sáu gang, lại còn giắt thêm đầy vàng vào người. Mãi đến chiều tối, người anh mới chịu ra về. Chim cố sức bay nhưng đường thì xa, vàng thì nhiều nên nặng quá, chim lảo đảo mấy lần suýt nhào xuống biển. Chim phượng hoàng bảo người anh vứt bớt vàng đi cho nhẹ nhưng người anh tiếc của cứ ôm khư khư. Chim phượng hoàng bực tức, nó nghiêng cánh hắt người anh tham lam xuống biển cùng với túi vàng của anh ta. |
| HOA QUANH LĂNG BÁC
Sưu tầm Hoa ban xòe cánh trắng Lan tươi màu nắng vàng Cành hồng khoe nụ thắm Bay làn hương dịu dàng Mùa đông đẹp hoa mai Cúc mùa thu thơm mát Xuân tưới sắc hoa đào Hè về sen tỏa ngát Như bao người đứng gác Thay phiên nhau đêm ngày Hoa nở quanh lăng Bác Suốt bốn mùa hương bay. |
|
Nhà tôi có một cây cau Nó cao bằng bốn bằng năm đầu người Lá thì dài rộng thảnh thơi Thân thì mạnh mẽ một nơi vững vàng Trải bao hạ lại thu sang Mà cau vẫn đứng nghênh ngang giữa trời. Một chiều tôi lại gốc chơi Thấy đôi chim sẻ đậu rồi lại bay Vội vàng tôi lánh núp ngay Chim kia đã đậu ngọn cây chuyện trò Vợ chồng tiếng nhỏ tiếng to “Ở đây làm tổ chẳng lo ngại gì” |
| Hát: LỚN LÊN CHÁU LÁI MÁY CÀY– Tác giả: Kim Hưng
Cháu xem cày máy, cày thay con trâu. |
| CÂY KHẾ (sưu tầm)
Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em kia tuy cha mẹ mất nhưng họ vẫn ở chung một nhà. Chẳng bao lâu sau người anh lấy vợ. Vợ chồng người anh không muốn ở chung với em nữa, nên quyết định chia gia tài. Người anh tham lam chiếm hết nhà cửa, mộng vườn, trâu bò mà cha mẹ để lại, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn có cây khế ngọt. Vợ chồng người em không chút phàn nàn, vui vẻ chuyển sang ở túp lều. Ngày ngày, hai vợ chồng chăm bón cho cây khế và cày thuê, cuốc mướn nuôi thân. Năm ấy, cây khế trong vườn nhà người em bỗng sai quả lạ thường, cành nào cũng trĩu quả ngọt, vàng ươm. Vợ chồng người em nhìn cây khế mà lòng khấp khởi mừng thầm, tính chuyện bán cây khế lấy tiền đong gạo. Một hôm, có chim phượng hoàng từ đâu bay đến mổ khế ăn lia lịa. Thấy thế người em ra ngồi dưới gốc cây vừa khóc vừa nói: – Chim ơi, nhà tôi chỉ có một cây khế này thôi, tôi định bán khế lấy tiền đong gạo. Chim ăn hết thì vợ chồng tôi sống bằng gì? Chim vừa ăn vừa đáp: – Ăn một quả, trả một cục vàng. May túi ba gang, mang ra mà đựng. Người em nghe chim nói vậy, cũng đành để cho chim ăn. Mấy hôm sau chim lại tới ăn khế. Ăn xong chim bảo người em vào lấy túi ba gang đi lấy vàng. Chim đậu xuống đất xoè cánh đỡ người em lên lưng rồi bay vút lên trời. Chim bay mãi, bay mãi, qua núi cao, qua biển rộng bao la và đỗ xuống một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em đi khắp đảo ngắm nhìn thoả thích rồi lấy vàng bỏ đầy túi ba gang. Chim phượng hoàng bảo lấy thêm, người em cũng không lấy. Xong xuôi, chim lại đưa người em trở về nhà. Từ đó người em trở nên giàu có. Vợ chồng người em đem thóc gạo, vàng bạc ra giúp đỡ những người nghèo khổ. Vợ chồng người anh nghe tin em giàu có liền sang chơi để dò hỏi. Biết em được chim phượng hoàng đưa đi lấy vàng, vợ chồng người anh đòi đổi nhà và ruộng vườn của mình lấy cây khế ngọt của em. Vợ chồng người em cũng vui vẻ đổi cho anh. Thế là vợ chồng người anh chuyển sang ở nhà của em. Mùa hè năm sau, cây khế lại sai trĩu quả. Chim phượng hoàng lại tới ăn khế. Người anh cũng giả vờ khóc và đuổi chim. Chim bèn nói: – Ăn một quả, trả một cục vàng May túi ba gang, mang ra mà đựng. Người anh mừng quá, giục vợ may túi sáu gang để đựng được nhiều vàng. Hôm sau chim phượng hoàng đến ăn khế rồi đưa người anh đi lấy vàng. Vừa đến nơi, người anh đã vội vàng vơ đầy túi sáu gang, lại còn giắt thêm đầy vàng vào người. Mãi đến chiều tối, người anh mới chịu ra về. Chim cố sức bay nhưng đường thì xa, vàng thì nhiều nên nặng quá, chim lảo đảo mấy lần suýt nhào xuống biển. Chim phượng hoàng bảo người anh vứt bớt vàng đi cho nhẹ nhưng người anh tiếc của cứ ôm khư khư. Chim phượng hoàng bực tức, nó nghiêng cánh hắt người anh tham lam xuống biển cùng với túi vàng của anh ta. |
Category: Chương trình học của bé, Cùng bé vui học, Lớp lá, Thông tin


