NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 3/2018
MẦM 1
Thơ - Đồng Dao - Ca Dao
Bài thơ:
DÁN HOA TẶNG MẸ
Em dán được cái hoa
Cô cho mang về nhà
Nói rằng con tặng mẹ
Quà ngày 8/3
Xoa đầu con mẹ bảo
Con dán đẹp thế à
Mẹ cảm ơn cô giáo
Dạy con tặng hoa mẹ.
Đồng dao – ca dao:
Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Tu hú là chú bồ các
Bồ các là bác chim ri
Chim ri là dì sáo sậu
Sáo sậu là cậu sáo đen
Sáo đen là em tu hú
Tu hú là chú bồ các..
Bài hát
Nghe và hưởng ứng theo bài: BÀN TAY MẸ
Bàn tay mẹ bế chúng con.
Bàn tay mẹ chăm chúng con.
Cơm con ăn tay mẹ nấu.
Nước con uống tay mẹ đun.
Trời nóng bức gió từ tay mẹ con ngủ ngon.
Trời giá rét cũng vòng tay mẹ ủ ấm con.
Bàn tay mẹ vì chúng con.
Từ tay mẹ con lớn khôn..
CHIM VÀNH KHUYÊN
Có con chìm vành khuyên nhỏ
Dáng trông thật ngoan ngoãn quá
Gọi dạ, bảo vâng lễ phép ngoan nhất nhà.
Chim gặp bác Chào Mào, “chào bác!”
Chim gặp cô Sơn Ca, “chào cô!”
Chim gặp anh Chích Choè, “chào anh!”
Chim gặp chị Sáo Nâu, “chào chị!”
Có con chìm vành khuyên nhỏ
Dáng trông thật ngoan ngoãn quá
Gọn gàng, đẹp xinh, cũng giống như chúng mình.
Nghe kể chuyện
GỌI MẸ
Tại sao những con chim non lại cứ kêu chiêm chiếp như thế?
Chúng gọi mẹ đấy. Khi chim mẹ bay đi kiếm mồi nuôi con, chim non nằm trong tổ vắng hơi ấm của mẹ nên cảm thấy lạnh, rét và ngót bụng, thế là chim con kêu lên, trước nhỏ sau to dần: “Ri…ri…ri…nhiếp…nhiếp…chiu…chiu…”. Kỳ lạ, từ nơi xa, rất xa…Chim mẹ đã nghe thấy chim con kêu và vội bay về với con, mồi ngậm ở mỏ để mớm cho con.
Gà mẹ cũng thế. Đang dẫn cả đàn con đi nhặt, bới thức ăn, thế mà có chú gà lạc đàn tận đẩu tận đâu “ Nhiếc…nhiếc…chiếp…chiếp…” là Gà mẹ nghển cổ, ngó ngó nghiêng nghiêng rồi tao tác chạy tới.
Nghé con mãi tung tăng, lúc dừng chân trước ngước trông sau, thấy chỉ có mỗi một mình mình, thế là hếch mũi lên: “Ọ…nghé ọ…ọ…ọ”. Trâu mẹ vểnh tai ngoắt sừng lại, ngẩng cao đầu cất tiếng đáp: ‘Ọ.. ọ…”. Mẹ ở đằng kia, nghé quýnh cẳng chạy tới.
Bê con cũng thế, vừa xa xa mẹ đã : “ Mê..mê…”. Bò mẹ vội vàng: “Ò bò…ò”. Không sợ bị lạc nữa.
Chẳng phải chỉ loài vật mà con người cũng thế. Đang ngủ, giật mình, bé choàng mếu: “ Mẹ ơi,,,!”.Chẳng phải em bé, mà đã lớn rồi bị vấp đau, ngã lăn quay cũng kêu lên: “ Mẹ ơi!…”. Kỳ lạ, mẹ đang ở nhà hay đang làm gì, hoặc đang ở xa cũng giật mình vào lúc con gọi. Con gọi mẹ nghe thấy.
Mẹ gọi, con có nghe không?