NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 12/2017
CHỒI 3
Thơ - Đồng Dao - Ca Dao
Bài thơ:
LÀM BÁC SĨ
(Lê Ngân)
Mời mẹ ngồi im lặng
Để bác sĩ khám cho
Chắc lại đi đầu nắng
Bệnh này là bệnh ho
Thuốc ngọt chứ không đắng
Phải uống với nước sôi
Nếu tiêm thì đau lắm
Mẹ lại khóc nhè thôi
Mẹ bỗng hỏi bác sĩ
Sổ mũi uống thuốc gì
Bác sĩ chừng hiểu ý
Uống sữa với bánh mì.
CÁI BÁT XINH XINH
(Thanh Hòa)
Mẹ cha công tác
Nhà máy Bát Tràng
Mang về cho bé
Cái Bát xinh xinh.
Từ bùn đất sét
Qua bàn tay cha
Qua bàn tay mẹ
Thành cái bát hoa
Nâng niu bé giữ
Mỗi bữa hằng ngày
Công cha, công mẹ
Bé cầm trên tay.
Đồng dao:
RỀNH RỀNH RÀNG RÀNG
Rềnh rềnh ràng ràng
Ba gang chiếu trải
Xích lại cho gần
Một người hai chân
Hai người ba chân
Ba người sáu chân
Bốn người tám chân
Chân gầy chân béo
Dệt vải cho bà
Vải hoa vải trắng
Đến mai trời nắng
Đem vải ra phơi
Đến mốt đẹp trời
Đem ra may áo
Rềnh rềnh ràng ràng
Bài Hát:
CHÚ BỘ ĐỘI
(Hoàng Hà)
Vai chú mang súng mũ cài ngôi sao đẹp xinh.
Đi trong hàng ngũ chú hành quân trông thật nhanh.
Chú bộ đội chúng cháu yêu chú lắm.
Súng chắc trong tay chú canh giữ cho hòa bình.
BÁC ĐƯA THƯ VUI TÍNH
(Hoàng Lân)
“Kính coong kính coong”
Bác đưa thư đang tới nhà em
Xe đạp kêu “kính kính coong”
Thấy chiếc xe em chạy lon ton
Cầm lấy thư nói cám ơn
“Này em bé ngoan cầm ngay lá thư đưa mau lên cho bố nhé!”
“Kính coong kính coong”
Bác đưa thư đi rồi.
CHÁU YÊU CÔ CHÚ CÔNG NHÂN
(Hoàng Yến)
Chú công nhân xây nhà cao tầng
Cô công nhân dệt may áo mới
Cháu vui múa hát yêu cô công nhân
Cháu luôn nhớ ơn cô chú công nhân.
Nghe kể chuyện:
CHÚ ĐỖ CON
Một chú Đỗ con ngủ khì trong cái chum khô ráo và tối om suốt một năm. Một hôm tỉnh dậy chú thấy mình nằm giữa những hạt đất li ti xôm xốp. Chợt có tiếng lộp độp bên ngoài. – Ai đó?
– Cô đây. Thì ra cô Mưa Xuân, đem nước đến cho Đỗ con được tắm mát, chú lại ngủ khì. Có tiếng sáo vi vu trên mặt đất làm chú tỉnh giấc. Chú khẽ cựa mình hỏi:
– Ai đó?
Tiếng thì thầm trả lời chú: “Chị đây mà, chị là Gió Xuân đây. Dậy đi em, mùa xuân đẹp lắm”.
Đỗ con lại cựa mình. Chú thấy mình lớn phổng lên làm nức cả chiếc áo ngoài.
Chị Gió Xuân bay đi. Có những tia nắng ấm ấp khẽ lay chú Đỗ con. Đỗ con hỏi:
– Ai đó?
Một giọng nói ồm ồm, âm ấm vang lên :
– Bác đây! Bác là Mặt trời đây, cháu dậy đi thôi, sáng lắm rồi. Các cậu học trò cắp sách tới trường rồi đấy.
Đỗ con rụt rè nói:
– Nhưng mà trên đấy lạnh lắm.
Bác Mặt trời khuyên :
– Cháu cứ vùng dậy đi nào. Bác sẽ sưởi ấm cho cháu, cựa mạnh vào.
Đỗ con vươn vai một cái thật mạnh. Chú trồi lên khỏi mặt đất. Mặt đất sáng bừng ánh nắng xuân. Đỗ con xoè hai cánh tay nhỏ xíu hướng về phía mặt trời ấm áp.