NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 10/2017
CHỒI 2
Thơ :
TRĂNG SÁNG
Sân nhà em sáng quá
Nhờ ánh trăng sáng ngời
Trăng tròn như quả bóng
Lơ lững mà không rơi
Những đêm nào trăng khuyết
Trông giống con thuyền trôi
Em đi trăng theo bứơc
Như muốn cùng đi chơi
RỬA TAY
Miếng xà phòng nho nhỏ
Em xát lên bàn tay
Nước máy đây trong vắt
Em rửa đôi bàn tay
Khăn mặt đây thơm phức
Em lau khô bàn tay
Đôi bàn tay be bé
Nay rửa sạch, xinh xinh
Tất cả lớp chúng mình
Cùng giơ tay vỗ vỗ
Ca Dao:
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ, kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con
Anh em nào phải người xa
Cùng chung bác mẹ, một nhà cùng thân
Yêu nhau như thể tay chân,
Anh em hòa thuận, hai thân vui vầy
Bài hát:
CẢ TUẦN ĐỀU NGOAN
Thứ hai là ngày đầu tuần, bé hứa cố gắng chăm ngoan,
Thứ ba, thứ tư, thứ năm, ngày nào cũng luôn cố gắng
Thứ sáu rồi đến thứ bảy, cô cho bé phiếu bé ngoan
Chủ nhật cả nhà đều vui, vì bé ngoan suốt tuần.
BẮC KIM THANG
Bắc kim thang, cà lang bí rợ
Cột qua kèo, là kèo qua cột
Chú bán dầu, qua cầu mà té
Chú bán ếch, ở lại làm chi
Con le le đánh trống thổi kèn
Con bìm bịp thổi tò tí te, tò te.
RƯỚC ĐÈN TRUNG THU
Rước đèn trung thu chúng em vui đùa hát ca .
Trăng rằm soi bóng gió mưa xin được ghé thăm.
Đèn ông sao trên cao đi trước.
Đèn phi cơ xe tăng tiếp bước.
Chú thỏ vàng, chân bước dịu dàng chim cá một hàng.
Tùng tung tung cắt tung cắt tung.
Tùng tung tung cắt tung cắt tung .
Em rước đèn trung thu……
Nghe kể chuyện:
SỰ TÍCH NGÀY VÀ ĐÊM
Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống cùng sống với nhau trên trời. Mặt Trăng mặc cái áo màu trắng, Gà Trống đội một chiếc mũ màu đỏ. Mặt Trăng thích cái mũ đỏ của Gà Trống lắm. Một hôm, Mặt Trăng nói với Gà Trống:
– Chúng mình đổi áo và mũ cho nhau nhé!
Gà Trống đáp:
– Tớ không thích cái áo màu trắng của cậu. Tớ không đổi mũ lấy áo đâu!
Mặt Trăng cứ gạ đổi mãi nhưng Gà Trống nhất định không chịu. Mặt Trăng liền giật mũ của Gà Trống và vứt xuống đất. Gà Trống vội bay xuống đất để nhặt mũ. Nhưng Mặt Đất tối đen nên Gà Trống không tìm thấy mũ. Gà Trống sực nhớ tới Mặt Trời, Gà Trống liền ngửa cổ lên trời và cất tiếng gọi:
– Mặt Trời ơi! Mặt Trời ơi!
Mặt Trời vội vén màn mây nhìn xuống dưới đất. Những tia nắng rực rỡ tỏa sáng khắp nơi. Nhờ có ánh nắng Mặt Trời chiếu xuống, Gà Trống nhìn thấy cái mũ đỏ của mình mắc trên một cành cây. Gà Trống sung sướng bay lên cây để lấy chiếc mũ và đội lên đầu.
Gà Trống định bay về trời nhưng vì quá mệt nên không đủ sức cất cánh bay lên nữa. Gà Trống cất tiếng gọi:
– Mặt Trời ơi! Kéo tớ lên với!
Nhưng Mặt Trời không thể kéo Gà Trống lên được. Mặt Trời đành an ủi Gà Trống:
– Gà Trống ơi! Bạn hãy ở lại dưới mặt đất vậy. Buổi sáng sớm bạn hãy gọi “Ò ó o…! Mặt trời ơi!”, tôi sẽ thức dậy và trò chuyện với bạn nhé!
Từ đó trở đi, Gà Trống luôn dậy sớm và cất tiếng gáy “ò ó o” để đánh thức Mặt Trời dậy. Ở tít trên cao, Mặt Trời với gương mặt hồng hào tròn trịa, mỉm cười nhìn Gà Trống. Muôn loài hoa đua nở, khoe sắc màu rực rỡ. Cây lá cũng mở bừng mắt reo vui chào đón ánh Mặt Trời. Người ta gọi lúc đó là Ngày.
Còn Mặt Trăng thì cảm thấy rất hối hận và xấu hổ vì đã đối xử không tốt với bạn Gà Trống. Vì thế, Mặt Trăng cứ đợi đến khi Mặt Trời lặn xuống phía bên kia rặng núi, Gà Trống lên chuồng đi ngủ mới dám xuất hiện. Người ta gọi lúc Mặt Trăng tỏa những tia sáng dịu dàng, yếu ớt đó là Đêm.