NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 12/2017
LÁ 1
Thơ - Đồng Dao - Cao Dao
Bài thơ:
HẠT GẠO LÀNG TA
Trích – (Trần Đăng Khoa)
Hạt gạo làng ta
Có vị phù sa
Của sông Kinh Thầy
Có hương sen thơm
Trong hồ nước đầy
Có lời mẹ hát
Ngọt bùi đắng cay…
Hạt gạo làng ta
Có bão tháng bảy
Có mưa tháng ba
Giọt mồ hôi sa
Những trưa tháng sáu
Nước như ai nấu
Chết cả cá cờ
Cua ngoi lên bờ
Mẹ em xuống cấy.
CHÚ BỘ ĐỘI HÀNH QUÂN TRONG MƯA
Tác giả: Vũ Thùy Linh
Mưa rơi, mưa rơi
Lộp bộp, lộp bộp
Áo dù có ướt
Vội đi, vẫn đi.
Đường ra mặt trận
Còn dài, còn dài
Cho dù mưa rơi
Chú vẫn đi tới.
Chú đi trong đêm
Long lanh sao đỏ
Như ngọn đèn nhỏ
Soi đường hành quân.
Mưa rơi, mưa rơi
Áo dù có ướt
Vẫn đi, vẫn đi
Chân dồn dập bước.
Bài Hát:
BÀI CA ĐI HỌC
Bình minh dâng lên ánh trên giọt sương long lanh
Đàn bướm phơi phới bay trên cành hoa rung rinh
Bầy chim xinh xinh hát vang lùm cây xanh xanh
Chào đón chúng em mau bước nhanh chân tới trường
Trường em xa xa khuất sau hàng cây cao cao
Ngày tháng đã thắm biết bao tình em thương yêu
Đùa nô tung tăng nắm tay cùng vui ca vang
Nhịp bước bước nhanh cô giáo đón em tới trường !
Nghe kể chuyện:
GIỌT NƯỚC TÍ XÍU
Tí Xíu là một giọt nước. Quê ở biển cả, họ hàng anh em nhà chúng đông lắm và ở khắp mọi nơi, ở biển cả, ở sông ngòi, ao hồ, ở trên trời, ở cả dưới đất…
Một buổi sáng biển lặng, Tí Xíu cùng các bạn đuổi theo các lớp sóng nhấp nhô. Ông Mặt Trời thả ánh sáng rực rỡ xuống mặt biển. Bọn Tí Xíu reo vui trong sóng nhẹ và trong ánh nắng chan hoà. Chợt có tiếng ông Mặt Trời cất lên.
-Tí Xíu ơi ! Cháu có đi với ông không ? Tí Xíu ngẩng nhìn. Chú đáp giọng rất khẽ, chỉ có ông Mặt Trời là nghe thấy.
– Đi làm gì ạ ?
Ông Mặt Trời cười bảo : “Trên mặt đất thiếu gì việc, chỗ nào chẳng cần”.
Tí Xíu vui lắm. Nhưng sực nhớ mình là giọt nước không thể bay theo ông Mặt Trời được. Chú hỏi :
– Cháu nặng lắm làm sao bay lên được.
– Không lo, ông Mặt Trời nói ồm ồm, ông sẽ làm cho cháu biến thành hơi.
Nói xong ông Mặt Trời vén mây, chiếu thật nhiều ánh sáng xuống biển, Tí Xíu rùng mình và biến thành hơi. Chú chỉ kịp nói với biển cả :
– Chào mẹ, con đi ! Mẹ chờ con trở về.
Tí Xíu từ từ bay lên…
Tí Xíu nhập bọn với các bạn. Lúc đầu chúng bay là là xuống biển rồi chúng hợp thành một đám mây mỏng rời mặt biển bay vào đất liền. Gió nhẹ nhàng đưa Tí Xíu lướt qua những dòng sông lấp lánh như bạc. Xế chiều, ông Mặt Trời toả những tia nắng chói chang hơn lúc sáng. Không khí oi bức… Bỗng từ đâu một cơn gió lạnh thổi tới. Tí Xíu reo lên :
– Mát quá các bạn ơi ! Mát quá
Tí Xíu và các bạn nhảy nhót, múa lượn vui thích. Nhưng rồi trời mỗi lúc một lạnh. Tí Xíu thấy rét. Các bạn chú cũng thấy rét. Chúng xích lại gần nhau thành một khối đông đặc toàn những chú bé giọt nước nhỏ li ti. Bọn Tí Xíu không thể bay cao lên được nữa, chúng xà xuống thấp, thấp dần.
Một tia sáng vạch ngang bầu trời. Rồi một tiếng sét đinh tai vang lên. Gió thổi mạnh hơn. Bọn Tí Xíu níu lấy nhau thành những giọt nước trong vắt. Chúng thi nhau ào ào tuồn xuống đất… Cơn giông bắt đầu.