Nội dung thơ – truyện – bài hát tháng 11-2019 khối chồi

Chồi 1
BÀN TAY CÔ GIÁO

Tác giả: Định Hải

Bàn tay cô giáo

Tết tóc cho em

Về nhà mẹ khen

Tay cô đến khéo

Bàn tay cô giáo

Vá áo cho em

Như tay chị cả

Như tay mẹ hiền

Cô cầm tay em

Nắn từng nét chữ

Em viết đẹp thêm

Thẳng đều trang vở.

EM YÊU NHÀ EM

Tác giả: Đoàn Thị Lam Luyến

Chẳng đâu bằng chính nhà em

Có đàn chim sẻ bên thềm líu lo

Có nàng gà mái hoa mơ

Cục ta cục tác khi vùa đẻ xong

Có bà chuối mật lưng ong

Có ông ngô bắp râu hồng như tơ

Có ao muống với cá cờ

Em là chị Tấm đợi chờ bống lên

Có đầm ngào ngạt hương sen

Ếch con học nhạc dế mèn ngâm thơ

Dù đi xa thật là xa

Chẳng đâu vui được như nhà của em.

VÈ TRÁI CÂY

Lẳng lặng mà nghe

Tôi đọc bài vè

Trái cây bạn nhé

Ăn vào mát mẻ

Là trái thanh long

Xanh vỏ đỏ lòng

Là trái dưa hấu

Hình thù rất xấu

Là trái sầu riêng

Vàng đỏ xanh viền

Dưa gang thơm mát

Da sần đen hạt

Là trái mãng cầu

Cong giống móc câu

Chuối già chuối sứ.

Bé hát bài: CÔ GIÁO EM. Tác giả: Trần Kiết Tường

Cô giáo em người xinh xinh, cô hay cười mắt cô long lanh. Cô rất yêu dòng kênh xanh, uốn quanh cánh đồng thơm mùi lúa mới.

Em yêu cô, em yêu ruộng đồng có đàn sáo bay. Cô vẫn dạy là quê hương em đó, suốt đời em yêu.

Gỏ tiết tấu chậm bài: BẮC KIM THANG

Bắc kim thang, cà lang bí rợ. Cột qua kèo là kèo qua cột. Chú bán dầu qua cầu mà té, chú bán ếch ở lại làm chi.

Con le le đánh trống thổi kèn, con bìm bịp thổi tò tí te, tò te.

Múa minh họa bài: MẸ YÊU KHÔNG NÀO.  Tác giả: Lê Xuân Thọ

Con cò bé bé, nó đậu cành tre, đi không gọi mẹ biết đi đường nào.

Khi đi em hỏi, khi về em chào, miệng em chúm chím, mẹ yêu không nào.

 GIỌT NƯỚC TÍ XÍU ( Sưu tầm)

 

Tí Xíu là một giọt nước, quê ở biển cả. Họ hàng anh em nhà Tí Xíu đông lắm và ở khắp mọi nơi, ở biển cả, ở sông ngòi, ở ao hồ, ở trên trời, ở tất cả dưới mặt đất.

Một buổi sáng biển lặng, Tí Xíu cùng các bạn bè đuổi theo các ngọn sóng nhấp nhô. Ông Mặt Trời thả những tia nắng xuống mặt biển. Bọn Tí Xíu reo vui trong sóng nhẹ và trong ánh nắng chan hoà. Chợt có tiếng ông Mặt Trời cất lên:

–         Tí Xíu ơi ! Cháu có đi với ông không?

Tí Xíu ngẩng nhìn, chú đáp giọng rất khẽ, chỉ có ông Mặt Trời là nghe thấy:

–         Đi làm gì ạ ?

Ông Mặt Trời cười bảo:

–         Trên mặt đất thiếu gì việc, chổ nào chẳng cần.

Tí Xíu vui lắm. Nhưng sực nhớ mình là giọt nước không thể bay theo ông Mặt Trời được, chú nói:

      – Cháu nặng lắm, làm sao bay lên được

       – Không lo – ông Mặt Trời ồm ồm nói. Ông sẽ làm cháu biến thành hơi.

Nói rồi ông Mặt Trời vén mây, chiếu thật nhiều tia sáng xuống biển, Tí Xíu rùng mình và biến thành hơi. Chú chỉ kịp nói với biển cả:

–         Chào mẹ, con đi ! Mẹ chờ con trở về.

Tí Xíu nhập bọn với các bạn. Lúc đầu, chúng bay là là xuống biển rồi chúng hợp thành một đám mây mỏng rời mặt biển bay vào đất liền. Gió nhẹ nhàng đưa Tí Xíu lướt qua những dòng sông lấp lánh như ánh bạc. Xế chiều, ông Mặt Trời chiếu những tia nắng chói chang hơn lúc sáng. Không khí oi bức…Bỗng, từ đâu một cơn gió lạnh thổi tới. Tí Xíu reo lên:

–         Mát quá các bạn ơi ! Mát quá !

Tí Xíu và các bạn nhảy nhót, múa lượn vui thích. Nhưng rồi trời mỗi lúc một lạnh. Tí Xíu thấy rét. Các bạn của chú cũng thấy rét. Chúng xích lại gần nhau thành một khối đông đặc toàn những chú bé giọt nước nhỏ li ti. Bọn Tí Xíu không bay lên cao được nữa, chúng sà xuống thấp, thấp dần.

Một tia sáng vạch ngang bầu trời. Rồi một tiếng sét đinh tai vang lên. Gió thổi mạnh hơn. Bọn Tí Xíu níu lấy nhau thành những giọt nước trong vắt. Chúng thi nhau ào ào tuôn xuống đất…Cơn giông bắt đầu.

BÉ HÀNH ĐI KHÁM BỆNH (Sưu tầm)

             

              Mấy hôm nay trời trở lạnh, bé Hành không chịu quàng khăn và mặc áo ấm nên bị ho.

Bé Hành quyết định đi khám bệnh. Đến phòng khám, bé Hành gặp bạn Ngô, bạn Su Hào và bạn Cà Rốt cũng bị ho như bé. Vì bé Hành nhỏ nhất nên được bác sỹ Bắp Cải gọi vào khám trước tiên. Bác sỹ vừa đọc cuốn sổ khám bệnh, vừa nói với bé Hành:

–         Cháu hãy cởi bớt áo ra để bác sỹ khám bệnh nào!

Bé Hành ngoan ngoãn làm theo lời bác sỹ. Và khi bác sỹ Bắp Cải quay ra nhìn bé Hành thì……

–         Ối, mắt tôi làm sao thế này? – Bác sỹ kêu lên.

Bé Hành vẫn lần lượt cởi một chiếc áo, hai chiếc áo….rồi bước lại gần bác sỹ. Lúc này bác sỹ Bắp Cải phải dụi mắt liên tục và chỉ dám hé mắt nhìn bé Hành. Bé Hành tưởng bác sỹ bị ốm vội rót cốc nước mời bác sỹ uống. Nhưng bé Hành càng tiến lại gần thì nước mắt bác sỹ càng trào ra nhiều hơn. Bác sỹ lấy hai tay bịt chặt mắt lại.

Bé Hành vẫn ngơ ngác nhìn bác sỹ. Bác sỹ xua tay nói:

–         Cháu ơi, cháu hãy đứng xa bác một chút đi!

Bé Hành đứng lùi ra gần cửa. Một lát sau, bác sỹ Bắp Cải mới dám hé mắt nhìn bé Hành. Và thế là bác sỹ đành phải khám bệnh cho bé Hành từ xa.

          Bé có biết vì sao bác sỹ không dám đứng gần bé Hành không?