NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT
THÁNG 10/2017
LÁ 2
Thơ :
TAY NGOAN
(Võ Thị Như Chơn)
Tay thò tay thụt
Tay thụt tay thò
Tay múa xòe hoa
Đẹp xinh mười ngón
Tay ngoan vòng đón
Khách đến thăm nhà
Tay biết xòe ra
“Ú a” cùng bạn
Tay ngoan buổi sáng
Chải răng trắng tinh
Tay biết xếp hình
Viết bài làm toán
Tay ngoan sạch đẹp
Tự biết chăm lo
Tay thụt tay thò
Tay thò tay thụt
Đồng Giao:
ĐI CẦU ĐI QUÁN
Đi cầu đi quán
Đi bán lợn con
Đi mua cái xoong
Đem về đun nấu
Mua quả dưa hấu
Về biếu ông bà
Mua một đàn gà
Về cho ăn thóc
Mua lược chải tóc
Mua cặp gài đầu
Đi mau về mau
Kẻo trời sắp tối
Bài hát:
AI THƯƠNG CON NHIỀU HƠN
(Hoàng Thanh)
Ba với mẹ đều thương con
Nhưng không biết ai thương con nhiều hơn
Con nghĩ hoài mà không ra
Hỏi bác gấu, búp bê cũng lắc đầu
Ba thương con nhưng ba không nói
Mẹ thương con mẹ không dấu một lời
Khó quá đi thôi
Khó quá đi thơi
Ah! Con biết rồi
Ba với mẹ đều thương con bằng nhau
NĂM NGÓN TAY NGOOAN
(Trần Văn Thụ)
Xòe bàn tay đếm ngón tay
Một anh béo trông thật đến hay
Cả ngày vui ai có việc
Là anh giúp luôn không ngồi yên.
Kề bên anh đứng thứ hai
Một anh tính thật thà dễ thương
Hỏi rằng em cao nhất nhà
Thì anh lắc luôn ngay cái đầu.
Xòe bàn tay đếm ngón tay
Một anh đứng trông thật đến cao
Hỏi rằng sao cao thế này?
Thì anh nói anh chăm thể thao.
Cạnh bên anh đứng thứ tư
Hỏi anh đã biết đọc chữ chưa?
Thì anh thưa anh biết rồi
Và anh đứng nghiêm giơ tay chào.
Xòe bàn tay đếm ngón tay
Một anh bé trông thật rất xinh
Hỏi rằng ai, em út nhà?
Thì anh hát luôn theo điệu ca.
Rằng là em bé rất ngoan
Thường hay khám tay sạch các anh
Làm vệ sinh, hay quét nhà
Và múa hát cho vui ông bà.
Nghe kể chuyện:
BA CÔ GÁI
Ngày xưa, có một người đàn bà nghèo sinh được ba cô con gái. Bà rất yêu thương các con, bà lo cho các con từng li từng tí. Nhà nghèo, bà phải làm lụng vất vả để nuôi các con nhưng bà không hề phàn nàn.
Được mẹ yêu thương chăm sóc, ba cô con gái lớn nhanh như thổi. Cả ba đều đẹp như trăng rằm. Thế rồi lần lượt hết cô này đến cô khác đi lấy chồng, bà mẹ ở nhà một mình.
Năm tháng trôi qua, bà mẹ tuổi mỗi ngày một già, sức mỗi ngày một yếu. Một hôm, bà thấy trong người mệt mỏi, bà biết mình không sống được bao lâu nữa, bà nhớ các con nhưng cả ba cô gái đều ở xa quá nên bà không thể đến thăm các con được. Bà liền nhờ Sóc con đưa thư cho ba cô gái, bà dặn Sóc:
– Sóc khôn ngoan, Sóc hãy nói với các con ta là ta đang ốm và báo chúng về ngay thăm ta Sóc nhé!
Sóc con vâng lời mang thư đi. Sóc đi ròng rã một ngày một đêm đến nhà cô chị cả, cô chị cả đang cọ chậu. Sóc con đưa thư cho cô và nói:
– Chị cả ơi! Mẹ chị đang ốm đấy, mẹ chị muốn gặp chị. Chị hãy về ngay cho mẹ chị gặp.
Nghe Sóc nói, cô cả đáp:
– Thật á Sóc? Mẹ chị đang ốm à? Ôi! Chị buồn quá! Chị thương mẹ chị quá! Chị cũng muốn về thăm mẹ chị ngay, nhưng chị còn phải cọ xong mấy cái chậu này đã.
Nghe chị cả nói xong, Sóc con giận dữ:
– Thương mẹ, thương mẹ mà lại còn cọ chậu rồi mới đi thăm mẹ. Thôi cứ ở nhà mà cọ chậu.
Ngay lúc đó cô gái ngã lăn ra đất, biến thành một con rùa to bò ra khỏi nhà đi mãi.
Sóc con lại đi đến nhà cô gái thứ hai. Phải mất ròng rã một ngày, một đêm nữa thì Sóc đến được nhà cô hai. Cô hai đang xe chỉ. Sóc con đưa thư rồi nói với cô hai:
– Chị hai ơi! Mẹ chị đang ốm đấy, mẹ chị muốn gặp chị. Chị hãy đến gặp mẹ đi.
Nghe Sóc con nói, cô hai đáp:
– Thật ư Sóc? Mẹ chị đang ốm à? Ôi! Chị thương mẹ chị quá! Chị muốn về thăm mẹ yêu quý của chị ngay, nhưng chị còn bận xe cho xong chỗ chỉ này đã.
Nghe cô hai nói, Sóc con giận dữ:
– Thương mẹ, thương mẹ mà lại còn để xe chỉ đã rồi mới đi thăm mẹ. Thôi được! Nếu thế thì cứ ở nhà mà xe chỉ suốt đời.
Sóc con vừa nói xong thì cô hai biến thành con nhện, suốt đời giăng chỉ.
Sóc con lại đi đến nhà cô gái út. Cô đang nhào bột. Sóc con đưa thư cho cô út. Đọc thư xong cô hốt hoảng, tất tả đi thăm mẹ ngay.
Thấy cô út thật tình thương mẹ, Sóc con âu yếm nói:
– Chị út ơi! Chị là người con hiếu thảo. Mọi người ai ai cũng thương yêu, quý mến cô. Còn các con cô thì người nào cũng quý mến cô.