- Truyện : CÂY TRE TRĂM ĐỐT
- Đồng dao: VÈ LOÀI VẬT
- Đồng dao: TRỜI MƯA TRỜI GIÓ
- Bài thơ: MÈO ĐI CÂU CÁ
- Bài hát: ANH PHI CÔNG ƠI!
Ngày xưa có một anh trai nhà nghèo hiền lành khoẻ mạnh đi ở đợ cho một lão nhà giàu. Anh trai cày bừa, làm lụng rất chăm chỉ, lại thạo việc đồng áng nên lão nhà giàu muốn anh làm lợi thật nhiều ra của cải cho lão.
Một hôm, lão gọi anh đến và ngon ngọt dỗ dành:
– Con chịu khó thức khua dậy sớm làm lụng chớ quản nhọc nhằn. Ba năm nữa thì ta sẽ gả con gái cho nhé!
Anh trai sung sướng trong lòng và cứ đinh ninh rằng lão nhà giàu nói thật. Thế là chẳng quản đầu hôm sớm mai, anh cứ hùng hục như trâu cày làm giàu cho lão.
Ba năm sau, nhờ công sức của anh, lão chủ có thêm được nhà ngói, sân gạch, lại tậu thêm được ruộng, được vườn nữa…
Nhưng lão nhà giàu chẳng giữ lời hứa năm xưa. Lão ngấm ngầm nhận lời gả con gái mình cho con trai của một phú hộ trong vùng. Một hôm, lão làm ra vẻ thân mật bảo anh trai rằng:
– Con thật là có công với gia đình ta, trồng cây đã ba năm rồi thì ắt đến ngày ăn quả. Cơ ngơi nhà ta nay đủ hết, chỉ có thiếu mỗi cây tre trăm đốt. Vậy con lên rừng, cố tìm cho được cây tre đó mang về, ta sẽ gả con gái ta cho.
Anh trai nghèo mừng rỡ xách dao lên rừng, quyết tâm tìm cho được cây tre trăm đốt mang về để được vợ. Anh không thể nào biết được rằng khi anh đi rồi, thì ở nhà hai lão nhà giàu đã sắp đặt sẵn cỗ bàn để làm lễ cưới cho con trai, con gái của họ…
Hai lão nhà giàu thấy đã lừa được anh trai nghèo kia đi vào rừng thì hí hửng bảo nhau:
– Cái thằng ngốc ấy có đi quanh năm suốt tháng cũng đố mà tìm được cây tre dài đủ trăm đốt! Thế nào rồi cũng bị rắn cắn, hổ vồ cho mà coi!
Về phần anh trai nghèo, thì đang hì hục trèo đèo lội suối, luồn lách hết bờ này bụi khác tìm kiếm mà chỉ thấy những cây tre bình thường, cây cao nhất cũng chưa được năm mươi đốt. Vừa mệt vừa thất vọng, anh ngồi bệt xuống …
Bụt hiện lên hỏi:
– Làm sao con buồn?
Anh trai nghèo thưa rõ đầu đuôi câu chuyện. Bụt cười và bảo rằng:
– Đừng có lo, việc ấy đâu khó gì! Con hãy đi chặt đủ một trăm đốt tre, đem xếp nối với nhau lại rồi hô:
– Khắc nhập! Khắc nhập! thì sẽ có ngay cây tre trăm đốt mà.
Nói xong, Bụt biến mất.
Anh trai nghèo làm đúng theo lời bụt, quả nhiên cả trăm đốt tre dính lại, nối với nhau thành một cây tre dài đủ trăm đốt.
Anh trai sung sướng nâng lên vai vác về. Nhưng cây tre dài quá! vướng bờ vướng bụi, không làm sao mà đem ra khỏi khu rừng được. Anh loay hoay một hồi không biết làm sao ra khỏi rừng đây. Trong lúc đó, Bụt hiện lên bảo:
– Con hãy hô: ” Khắc xuất! khắc xuất! “, thì những đốt tre ấy sẽ tự động rời ra ngay.
Anh làm theo y như lời Bụt, tự nhiên cây tre rời ra thành trăm đốt, anh kiếm dây rừng buộc làm hai bó, mừng rỡ gánh về.
Lúc về tới nơi, thấy hai họ đang ăn uống linh đình và sửa soạn đón dâu, anh trai nghèo mới biết rõ là lão nhà giàu đã lừa anh, lén lút đem con gái gả cho người khác.
Anh giận lắm nhưng không nói năng gì, lẳng lặng xếp một trăm đốt tre nối nhau và hô:
– Khắc nhập! khắc nhập!
Một cây tre đúng một trăm đốt tươi xanh óng ả hiện ra trước mặt mọi người.
Lão chủ thấy lạ, chạy lại gần xem, anh trai liền đọc luôn:
– Khắc nhập! khắc nhập!
Tức thì lão ta dính liền ngay vào cây tre, không tài nào rút ra được.
Lão thông gia thấy vậy, chạy lại tính gỡ cho nhà chủ. Anh đợi cho hắn tới gần, rồi lại đọc:
– Khắc nhập! khắc nhập!
Thế là lão ta cũng dính chặt luôn vào cây tre.
Hai lão nhà giàu sợ quá, kêu khóc thảm thiết, van lạy anh trai nghèo xin anh gỡ ra cho và hứa trước mặt hai họ cùng tất cả mọi người đang có mặt là sẽ gả con gái cho anh ngay ngày hôm nay.
Lúc bấy giờ anh mới khoan thai đọc:
– Khắc xuất! khắc xuất!
Tức thì hai lão nhà giàu kia rời khỏi cây tre và cây tre cũng chia thành trăm đốt.
Lão chủ tuy trong bụng tức muốn chết, nhưng cũng đành bấm bụng gả con gái cho anh trai nghèo. Sau đó , anh làm lễ cưới cô gái và hai vợ chồng cùng sống bên nhau hạnh phúc suốt đời.
Ve vẻ vè ve
Cái vè loài vật
Trên lưng cõng gạch
Là họ nhà cua
Nghiến răng gọi mưa
Đúng là cụ cóc
Thích ngồi cắn chắt
Chuột nhắt, chuột đàn
Đan lưới dọc ngang
Anh em nhà nhện
Gọi kiểu tóc bện
Vợ chồng nhà sam
Rền rĩ kéo đàn
Đúng là anh dế
Suốt đời chậm trễ
Là họ nhà sên
Đêm thắp đèn lên
Là cô đom đóm
Gọi người dậy sớm
Chú gà trống choai
Đánh hơi rất tài
Anh em chú chó
Mặt hay nhăn nhó
Là khỉ trên rừng
Đồng thanh hát cùng
Ve sầu mùa hạ
Cho tơ óng ả
Chị em nhà tằm
Tắm nước quanh năm
Giống nòi tôm cá
Nhờ trời mưa gió thuận hòa
Nào cày nào cấy trẻ già đua (khuyên) nhau.
Chim, gà, cá, lợn cành cau (vườn rau)
Mùa nào thức ấy giữ màu nhà quê.
Sớm đi thì tối lại về
Quần hồng áo tía phủ phê trăm chiềụ
Ai ơi! của thế còn nhiều
Anh em mèo trắng
Vác giỏ đi câu
Em ngồi bờ ao
Anh ra sông cái
Hiu hiu gió thổi
Buồn ngủ quá chừng
Mèo anh ngả lưng
Ngủ luôn một giấc
Lòng riêng thầm chắc
Đã có em rồi
Mèo em đang ngồi
Thấy bầy thỏ bạn.
Đùa chơi múa lượn
Vui quá là vui
Mèo nghĩ: ồ thôi
Anh câu cũng đủ.
Nghĩ rồi hớn hở
Nhập bọn vui chơi
Lúc ông mặt trời
Xuống núi đi ngủ
Đôi mèo hối hả.
Quay về lều gianh
Giỏ em , giỏ anh
Không con cá nhỏ
Cả hai nhăn nhó
Cùng khóc meo meo.
Anh phi công ơi anh bay trên trời
Anh nghiêng đôi cánh bóng như gương soi
Anh vòng anh liệng bay trên xa vời
Anh vòng anh liệng giữ yên bầu trời.
Em thích bầu trời anh đang bay đó
Tối có ông trăng khi mờ khi tỏ
Mưa có cầu vồng ánh xanh ánh đỏ
Em thích bầu trời anh phi công ơi
Mai đây em lớn em làm phi công
Bay cao hơn nữa anh ơi biết không
Em thích bầu trời anh phi công ơi
Em thích bầu trời anh phi công ơi.
Tags: lớp lá