Nội dung thơ – truyện – bài hát tháng 11-2019 khối lá

LÁ 1
NHỚ CÔ GIÁO TRƯỜNG CŨ

Sưu tầm

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nguệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

ĐỒNG DAO

Nu na, nu nống

Cỏ bống kho khụ

Cá rô đánh vẩy

Tôm tép đang nhảy

Rang ăn rất ngon

Cỏ chộp cả con

Bỏ lũ thật tuyệt

Nhưng làm vỡ mật

Thỡ cú trời ăn

Lươn nấu chuối xanh

Chẳng tanh tý nào

Cá mực đem xào

Xin đừng cho nước

Cá quả luộc trước

Gỡ nạc nấu canh

Đám cá mè ranh

Làm gỡ cũng dở

 
Bé hát bài: TRƯỜNG MẦM NON CỦA BÉ . Tác giả: Sông Trà.

Trường là trường mầm non, bé là bé rất ngoan , bé vâng lời cô giáo bé yêu thương bạn bè.

Trường là trường mầm non, bé là bé lớn khôn, biết yêu trường yêu lớp, biết thương cô nhiều hơn.

Gỏ tiết tấu chậm bài: EM ĐI CHƠI THUYỀN . Tác giả: Trần Kiết Tường

Em đi chơi thuyền, trong Thảo Cầm Viên, chim kêu hót mừng chào đón xuân về. Thuyền em thuyền con vịt, nó bơi bơi bơi. Thuyền em thuyền con rồng, nó bay bay bay, má dặn em ngồi yên khi đi chơi thuyền, vui quá bạn ơi, mai em vào em đi xe hơi.

Nghe hát bài: NHỚ ƠN THẦY CÔ.  Tác giả: Nguyễn Ngọc Thiện
 TẠI SAO VỊT KÊU  “CẠC! CẠC!..” ( Sưu tầm)

           Ngày xưa, Vịt có giọng hát rất hay. Mỗi khi Vịt cất tiếng hát là ai cũng lắng nghe. Những ca sĩ tài hoa như Họa Mi và Sơn Ca cũng phải thán phục giọng hát của Vịt.

Tuy vậy, Vịt lại có tính tham ăn. Một hôm, các loài vật tổ chức buổi liên hoan, Vịt hào hứng hát tặng các bạn năm bài liền. Nội dung bài hát nào cũng hay, lại được thể hiện bằng giọng ca truyền cảm nên mỗi lần Vịt hát xong một bài, các bạn lại vỗ tay tán thưởng. Anh Trống Hoa có cái mào đỏ chót vỗ cánh phành phạch, rướn cao cổ:

        – Ò…ó…o…o… Hát nữa đi!

Vịt cao hứng hát thêm hai bài nữa. Sau đó, Vịt xoa xoa bụng, nghiêng nghiêng đầu bảo với mọi người:

       – Tôi còn muốn hát nhiều bài nữa, nhưng bụng đói rồi…

Anh Ngan vội dọn ra một mâm cỗ thịnh soạn. Vịt chẳng mời ai mà chỉ ngồi ăn một mình, nhai thức ăn nhồm nhoàm, ngấu nghiến. Trống Choai và Hoa Mơ đều nói:

      – Trông Vịt ăn xấu quá!…

Bỗng Vịt hét toáng lên:

      – … Ối…ối!…

Tất cả đổ dồn mắt về phía Vịt. Lúc này, mặt Vịt đỏ bừng bừng, nước mắt, nước mũi chảy ròng ròng. Thấy thế, các bạn vội chạy đến hỏi:

      – Bạn Vịt sao thế?

Vịt rướn cổ, há mỏ định trả lời nhưng tiếng Vịt bị chặn lại ở cuống họng. Vịt “hấc…hấc…” đứt quãng:

       – Tớ … bị … hóc … xương cá… Tớ … đau … quá!…

Vịt thọc đầu cánh vào mồm định lôi cái xương cá ra nhưng không sao lấy được. Trông Vịt thật khổ sở, mồ hôi tuôn ra đầm đìa, cái đầu ngọ nguậy, đôi chân giậm giậm. Cuối cùng, Vịt phải há to mồm để khạc.

Vịt “khạc” liên tục và tiếng to dần. Lúc sau, tiếng “khạc” ấy khản đặc lại, nghe không rõ, rồi chuyển thành những tiếng: “Cạc…cạc…”.

          Từ đó, Vịt bị mất giọng hát hay, ngay cả đến tiếng nói trong trẻo bình thường cũng không còn nữa. Vịt chỉ còn lại mỗi một giọng khàn khàn “cạc…cạc…” mà thôi.