Nội dung thơ – truyện – bài hát tháng 05-2019 khối chồi

HOA PHƯỢNG

Tác giả: Lê Tuy Hòa

Hôm qua còn lấm tấm
Chen lẫn màu lá xanh
Sang nay bừng lửa thẫm
Rừng rực cháy trên cành
Bà ơi sao mà nhanh
Phượng mở nghìn mắt lửa
Cả dãy phố nhà mình
Một trời hoa phượn đỏ
Hay đêm qua không ngủ
Chị gió quạt cho cây
Hay mặt trời ủ lửa
Cho hoa bừng hôm nay.

BÁC HỒ CỦA EM

Tác giả: Phan Thị Thanh Nhàn

Khi em ra đời
Đã không còn Bác
Chỉ còn tiếng hát
Chỉ còn lời ca
Chỉ còn câu chuyện
Chỉ còn bài thơ
Mà em vẫn thấy

Bác sao rất gần
Năm điều Bác dạy

Mãi còn ngân vang.

ÔNG SẢO ÔNG SAO

Ông sảo ông sao 
Ông vào cửa sổ 
Ông ở với tôi 
Ông ngồi lên chiếu 
Tôi biếu củ khoai 
Ông nhai nhóp nhép

Cái tôm cái tép 
Ông ghép với rau 
Ăn mau chóng nậy 
Ông ngồi dậy 
Ông về trời

Hát:  CHO TÔI ĐI LÀM MƯA VỚI-  Tác giả: Hoàng Hà

Cho tôi đi làm mưa với. Chị gió ơi chị gió ơi! 
Tôi muốn cây được xanh lá. Hoa lá được tốt tươi. 
Cho tôi đi làm mưa với. Chị gió ơi chị gió ơi! 
Làm hạt mưa giúp cho đời. Không phí hoài rong chơi.

Nghe làn điệu dân ca Trung Bộ: LÝ QUA ĐÈO

Chiều chiều dắt mạ qua đèo. Chim kêu chừ bên nớ. 
À ơi, chim kêu bên nớ vượn trèo bên ni 
Chiều chiều dắt mẹ, dắt mẹ tà là đèo qua đèo.Tà là đèo qua đèo 
Chim kêu, chim kêu tình như bên nớ 
Ủy – oả – chi rứa – chi rứa. Ơi hỡi vượn trèo, 
Vượn trèo tà là kia bên kia, tà là kia bên kia .Ơi hỡi vượn trèo tà là kia bên kia.

CHÚ THỎ TINH KHÔN (sưu tầm)

 

          Có một lần, Thỏ đến bên bờ sông bứt ngọn cỏ non nhai ngốn ngấu. Cá Sấu ở gần đó, nằm im giả như không nhìn thấy. Thỏ yên trí ăn rau. Cá Sấu liền giả bộ hiền lành từ từ bò đến bên Thỏ, rồi đột nhiên đớp gọn Thỏ vào mồm.

          Cá Sấu kêu lên : “Hu ! Hu” ở trong họng cốt làm cho Thỏ sợ. Thỏ đã nằm gọn trong hàm cá Sấu. Thỏ sợ quá nhưng vẫn bình tĩnh tìm kế thoát thân.

          Thỏ nói : – Bác Cá Sấu ơi, bác kêu “hu ! hu” tôi chẳng sợ đâu. Bác mà kêu “Ha ! Ha !” thì tôi sẽ sợ chết khiếp đi mất.

          Nghe Thỏ nói thế, Cá Sấu liền há to mồm kêu lên “Ha ! Ha !” Thỏ nhảy phốc khỏi miệng Cá Sấu rồi quay lại cười nhạo và chạy biến vào rừng.

CÂY RAU CỦA THỎ ÚT

         Mùa thu đã qua, mùa đông đã tới. Thỏ Mẹ dẫn các con ra vườn và bảo: – Các con ạ, bây giờ là vụ rau rồi, mẹ sẽ dạy các con trồng củ cải nhé.
Ba anh em Thỏ ríu rít trả lời: – Thưa mẹ, vâng ạ!
Bốn mẹ con quây quần bên luống đất, mẹ bắt đầu giảng: – Muốn trồng rau, người ta phải làm đất, rồi gieo hạt…
Nhưng mới nghe mẹ nói vậy, thỏ Út đã nghĩ thầm: “Thế thì mình cũng biết rồi” và không chú ý nghe mẹ nói nữa. Chú ngồi đấy nhưng còn mải nhìn theo con bươm bướm ngoài vườn nên chẳng biết mẹ còn dặn điều gì nữa.
Mẹ giảng xong, ba anh em bắt đầu làm việc, mỗi người phải trồng một luống rau nho nhỏ. Hai anh của thỏ Út cặm cụi cuốc đất, đập đất cho nhỏ tơi ra rồi mới gieo hạt, còn Thỏ Út thì chỉ làm qua quýt rồi nhảy đi chơi.
           Ít ngày sau, hạt giống nảy mầm. Những cây rau bé li ti hiện ra. Hai luống rau của các anh cây mọc đều, trông như những chiếc khăn màu xanh tươi phủ lên mặt đất, còn luống rau của thỏ Út thì cây mọc thưa thớt, cây cao, cây thấp. Thế nhưng thỏ Út vẫn mải chơi chẳng chịu chăm bón gì cả.
Tới vụ thu hoạch, cây rau nào của các anh lá cũng to, củ cũng to, còn những cây rau của thỏ Út thì cằn cỗi vì thiếu nước, củ bé tí tẹo. Thỏ Út xấu hổ quá, biết nói sao với mẹ bây giờ?
Thấy vậy, thỏ Mẹ bảo: – Nếu con chú ý nghe lời mẹ và chăm sóc vườn rau thì rau của con sẽ tươi tốt đúng không?
Sau vụ ấy, thỏ Út hỏi lại mẹ cách làm đất, trồng rau, vun luống, gieo hạt rồi bắt đầu trồng lại luống rau khác.
Đúng như lời mẹ đã nói: “Phải biết cách trồng và chăm sóc tưới bón”. Lần này, rau của thỏ Út lớn rất nhanh. Đến vụ thu hoạch, thỏ Út chở về nhà những cây rau lá xanh non.
      Thỏ Út rất vui. Mẹ thỏ còn vui hơn vì thấy thỏ Út đã biết chăm chỉ và chịu khó làm việc.

                                                                                                                                                                   Sưu tầm