NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT THÁNG 01-2019 KHỐI LÁ

NỘI DUNG THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT THÁNG 01-2019 KHỐI Lá
Lá 1
CHÚC TẾT

Năm hết tết đến
Bé chúc cả nhà
Cha mẹ, ông bà
Dồi dào, sức khỏe
Chúc anh, chúc chị
Mọi điều như ý
Học hành chăm chỉ
Hoan hỉ cả năm
Bé chúc mọi người
Đầy ắp tiếng cười
Tràn ngập tình thương
An khang thịnh vượng.

VÈ CÁC LOÀI VẬT

Ve vẻ vè ve. Cái vè loài vật

Trên lưng cõng gạch. Là họ nhà cua.

Nghiến răng gọi mưa. Đúng là cụ cóc

Thích ngồi cắt chắt.Chuột nhắt chuột đàn

Giăng lưới dọc ngang. Anh em nhà nhện

Đội kiểu tóc bện.Vợ chồng nhà sam

Rền rĩ kéo đàn.Chính là anh dế

Suốt đời chậm trễ. Là chị ốc sên

Đêm thắp đèn lên. Là cô đôm đóm

Giúp người dậy sớm. Chú gà trống choai

Đánh hơi rất tài. Anh em chú chó

Mặt hay nhăn nhó. Là khỉ trên rừng

Đồng thanh hát cùng. Ve sầu mùa hạ

Cho tơ óng ả. Chị em nhà tằm

Tắm nước quanh năm. Giống nòi tôm cá

Loài vật hay quá. Bạn kể tiếp nha.

Gõ tiết tấu nhanh bài : CHO TÔI ĐI LÀM MƯA VỚI- Tác giả: Hoàng Hà

Cho tôi đi làm mưa với. Chị gió ơi chị gió ơi.
Tôi muốn cây được xanh lá, hoa lá được tốt tươi
Cho tôi đi làm mưa với, chị gió ơi chị gió ơi
Làm mưa giúp cho đời, không phí hoài rong chơi.

BÉ ĐÓN TẾT SANG

    Bé thấy mai vàng, biết sắp xuân sang, mang câu đối treo, chúc mừng năm mới.
Chiếc bánh chưng to, ngũ quả mâm tròn, đôi dưa hấu xanh, cúng đêm giao thừa.
    Bé chúc ông bà, trẻ mãi không già, ông khen bé ngoan lì xì tuổi mới.
Hứa với ba mẹ, mai sẽ vui xuân, đi xem múa lân, ô kìa pháo hoa.

                                               TRUYỆN THẦN KỲ CỦA MÙA XUÂN (sưu tầm)

         Từ tinh mơ, Gõ kiến đã thức dậy.Chú bay đi khắp khu rừng, gõ vào từng thân cây,báo một tin đăc biệt: “ Dậy! Dậy đi! Mùa xuân đến rồi!”. trên khắp cánh đồng, nàng xuân đang nhẹ nhàng bay đi bay lại, gieo những nụ mầm xanh, những bông hoa đỏ, vàng, hồng, trắng… khu rừng lúc này rực rỡ những sắc màu.

Nhưng không hiểu sao, bác Đào già ở chân núi lại không nghe thấy những lời loan báo của Gõ Kiến. Bác vẫn ngủ im lìm. Những cành đào khẳng khiu chẳng có lấy một nụ hoa, một chổi biếc. “Mùa xuân làm sao thiếu được hoa đào cơ chứ!”. Các bạn của bác Đào rất lo lắng: “Chúng ta phải làm gì để giúp bác ấy thôi!”.

Thế là các chú giun đất ra sức làm tơi xốp đất xung quanh rễ của bác Đào. Những giọt sương sớm dồn sức tưới cho bác Đào. Những chú ong mật bé nhỏ hát những bài ca vui tươi. Bác Đào già bừng tỉnh dậy. Bác vươn những cành khô gầy guộc, trơ trụi ra để đón những giọt sương quý giá và duỗi mạnh những cái rễ vào sâu trong lòng đất.

Phút chốc, bác Đào già cảm thấy thật khoan khoái và tràn đầy sinh lực. Những tia nắng ấm áp của ông Mặt trời vui tính rọi khắp khu rừng, không khí thật mát mẻ, trong lành.Những chiếc lá xanh, những nụ hồng xinh xắn bắt đẩu ló ra trên mình bác Đào già.

“Tuyệt quá! Tuyệt quá!”. Những người bạn của bác Đào già vui sướng xiết bao! Các chú chim hót líu lo, đàn ong mật bay đi bay lại hát bài hát quen thuộc và dòng suối róc rách, róc rách chảy… Tất cả tạo thành một bản nhạc tuyệt vời của mùa xuân.

Nhưng kìa! Sao trên dòng suối lại có những bông hoa đào đỏ thắm thế kia? Ồ! Thì ra bác Đào già đã thả những bông hoa đầu tiên xuống dòng suối. Bác Đào muốn nói với suối nhỏ: “Bạn suối ơi! Bạn hãy nhắn với cả khu rừng là bác Đào già ở chân núi đã có hoa nhé!”. Suối nhỏ đã nhanh chóng chuyển lời của bác Đào. Chẳng mấy chốc, cả khu rừng đã biết tin vui này. Ai cũng cho rằng đây đúng là chuyện thần kỳ của mùa xuân.